TRUYỆN FULL

[Dịch] Tuyết Trung Hãn Đao Hành

Chương 2197: Đại châu tiểu châu lạc ngọc bàn (Thượng) (3)

Triệu Tư Khổ dù sao cũng là đại thái giám từng tai nghe mắt thấy bao chuyện trong hoàng cung, lão không hùa theo cơn giận của Bành Hạc mà lắc đầu: “Việc này không phải không quản được, nhưng nếu ra tay quá cứng rắn thì lại hỏng việc. Hơn nữa, đám sĩ tử đến Lương hiện nay so với hồi mới tới đã thay đổi nhiều rồi. Tuy thỉnh thoảng vẫn còn cái thói ngông cuồng của kẻ đọc sách, ăn nói không biết nặng nhẹ, nhưng tâm ý ban đầu đều là muốn tốt cho Bắc Lương. Rất nhiều người trẻ ban đầu mang tâm lý ‘người đi thì sống, cây dời thì chết’, đến đây chỉ vì tiền đồ quan trường, nay cũng đã vô thức tự coi mình là người Bắc Lương. Đó chẳng phải là chuyện tốt bằng trời sao?”

Mễ Quỳnh, người từng thẳng tay đập vỡ chiếc nghiên mực quý giá ngay trước mặt Từ Phượng Niên, khẽ “ừ” một tiếng: “Hạt giống đọc sách, hạt giống đọc sách... Những người trẻ này xem như đã thực sự bén rễ nảy mầm ở đất Bắc Lương rồi. Sớm muộn gì, Bắc Lương ta cũng sẽ có những cây đại thụ chọc trời khiến đám văn nhân Trung Nguyên phải ngước nhìn, tự mình tạo nên một rừng nho sĩ uy nghiêm.”

Bành Hạc nâng chén, khựng lại một chút rồi không kìm được tiếng thở dài: “Chỉ sợ mấy lão già chúng ta không đợi được đến ngày đó.”

Mễ Quỳnh vốn là người bộc trực, phẫn nộ nói: “Diêu Bạch Phong đến Quốc Tử Giám ở Kinh thành thì không nói làm gì, đạo đức học vấn đều là bậc nhất thế gian, quả thực xứng đáng với danh xưng thạc nho. Dù ông ấy đã rời khỏi Bắc Lương, Mễ Quỳnh ta vẫn mong Diêu đại gia có thể phong sinh thủy khởi ở triều đình. Nhưng cái tên Nghiêm Kiệt Khê kia thì đúng là thứ không ra gì! Dựa vào cái thói phàn long phụ phượng mà leo lên chức Điện các Đại học sĩ, rồi quay ra quên mất gốc gác! Nghe nói hắn sắp được làm Phó tổng tài quan cho kỳ hội thí tới, liền đánh tiếng muốn giảm suất sĩ tử Bắc Lương vào kinh ứng thí. Từ bốn mươi người cố định mọi năm, hắn một hơi cắt phăng một nửa, chỉ cho phép hai mươi người tham gia! Uổng công năm xưa ta còn viết bao nhiêu thư pháp, câu đối mừng thọ cho lão già khốn kiếp ấy, lão tử hận không thể chặt đứt cái tay này đi!”

Bành Hạc cười khẩy: “Con rùa già họ Nghiêm đó làm thế chẳng qua là để tránh hiềm nghi thôi. Chúng ta thử bấm ngón tay mà xem, lớp già có Diêu đại gia, lớp trẻ có Trần Vọng và Tôn Dần, ai mà chẳng là những kẻ đọc sách đỉnh cao nơi miếu đường? Ngay cả tên Tấn Lan Đình đang giữ chức Lễ bộ Thị lang kiêm Phó tổng tài quan kia, cũng là từ Bắc Lương ta mà ra. Nói không chừng chuyện cắt giảm danh ngạch hội thí lần này chính là mưu hèn kế bẩn do một già một trẻ Nghiêm Kiệt Khê và Tấn Lan Đình lén lút bàn bạc mà thành đấy.”Triệu Tư Khổ cười đầy ẩn ý: “Hai vị lão hữu cứ yên tâm, theo ý ta, suất của Bắc Lương lần này chẳng những không bị cắt giảm, mà ngược lại còn tăng lên là đằng khác. Rất đơn giản, người đọc sách đổ về Bắc Lương ngày càng nhiều, triều đình há có thể không hoảng? Lúc này, đề nghị của đám Nghiêm Kiệt Khê và Tấn Lan Đình chẳng qua chỉ là làm màu mà thôi. Đám công khanh áo tía đai vàng ở trung khu triều đình sẽ chẳng đời nào chấp thuận đâu, ngược lại sẽ còn tăng thêm chỉ tiêu ấy chứ. Không chỉ vậy, đám sĩ tử Bắc Lương vào Kinh ứng thí đợt này, nếu không có gì bất ngờ, sẽ có một lượng lớn những kẻ may mắn được trọng dụng tại Thái An thành. Triều đình chẳng qua muốn mượn cơ hội này nhắn nhủ với người đọc sách Bắc Lương chúng ta rằng: học được văn võ nghệ, bán cho đế vương gia. Từ nay về sau, cái giá triều đình đưa ra sẽ không thấp đâu, hoa nở trong tường hương bay ra ngoài mà.”

Chương này chỉ có thể đọc trên ứng dụng di động

Để có trải nghiệm đọc truyện tốt nhất, vui lòng tải xuống ứng dụng của chúng tôi để tiếp tục đọc chương này cùng với nhiều tính năng độc quyền khác.

Tải ứng dụng ngay

Tải xuống trênApp Store
Tải xuống trênGoogle Play

* Ứng dụng miễn phí, không chứa quảng cáo

QR code

Quét mã QR để tải xuống ứng dụng

Trải nghiệm đọc truyện tốt nhất