TRUYỆN FULL

[Dịch] Tuyết Trung Hãn Đao Hành

Chương 2195: Đại châu tiểu châu lạc ngọc bàn (Thượng) (1)

Tô Tô chưa từng dám mơ bản thân lại có ngày được hưởng thụ cuộc sống thần tiên, vừa có tiền lại vừa có thời gian rảnh rỗi như bây giờ. Hắn vẫn nhớ những ngày tháng lớn lên ở trấn nhỏ Bắc Mãng, cái "nhàn" khi ấy chỉ là sự nhàn rỗi của kẻ lông bông, vô công rồi nghề. Nhưng từ khi đặt chân đến Nam Chiếu, nhất là sau khi Triệu lão phu tử đạt thành minh ước với gã nam tử áo trắng nào đó, thì cuộc đời hắn mới thực sự "lên hương".

Hắn được ở trong biệt viện tránh nóng nghe đồn vốn thuộc về hoàng thất Nam Chiếu năm xưa, ăn toàn sơn hào hải vị chế biến cầu kỳ, đến cái nhà xí cũng còn xa hoa hơn cả chỗ ở trước kia của hắn. Thỉnh thoảng đêm xuống lại có khách ghé thăm, thân phận người này dọa người hơn người kia. Chỉ tính riêng đám di lão huân quý của Nam Chiếu cũ, Tô Tô đã gặp mặt sáu bảy vị. Bên cạnh lão phu tử cũng xuất hiện ngày càng nhiều gương mặt lạ lẫm, đặc biệt là mấy lão già trạc tuổi lão phu tử, cứ thích thêm mấy cái chức danh Thượng thư hay Thị lang gì đó vào trước tên mình. Hầu như ai nhìn thấy Tô Tô hắn cũng đều nước mắt lưng tròng, khóc không thành tiếng.

Tô Tô biết, đám người này hẳn là cựu thần tiền triều Tây Thục nghe tin mà tìm đến. Theo lời lão phu tử dặn dò, hắn phải nghe nhiều nói ít, chỉ cần bồi tiếp đám người già kia cùng nhau yên lặng rơi lệ là được. Nếu thật sự không khóc nổi, thì cứ lén bôi ít bột ớt chim nhỏ đặc sản Nam Chiếu vào lòng bàn tay từ trước, rồi làm bộ cúi đầu đưa tay lau mắt, quệt một cái thôi là muốn không khóc cũng khó. Tô Tô thử một lần rồi cạch đến già, không dám có lần thứ hai, mắt sưng đỏ húp lên, hai ba ngày trời vẫn chưa khỏi. Có điều hiệu quả lúc đó lại vô cùng mỹ mãn, khiến đám cựu thần Tây Thục kia cảm động đến mức nước mắt nước mũi tèm lem, có một vị lớn tuổi nhất thậm chí còn khóc ngất ngay tại chỗ.

Hôm nay, Tô Tô bị Triệu lão phu tử ném vào một tòa thư lâu tên là Mục Canh Lâu. Lão cũng chẳng bắt hắn phải thực sự đọc sách di dưỡng tính tình, chỉ cần làm bộ làm tịch tu thân dưỡng tính trong tàng thư lâu là được. Thừa lúc không ai theo dõi, Tô Tô leo lên ngồi vắt vẻo trên lan can lầu cao, bên cạnh là nữ cầm sư mù lòa Tiết Tống Quan đang đứng lặng. Kể từ lần cả hai suýt bỏ mạng dưới tay Trần Chi Báo, Tô Tô không còn quấn lấy nàng đòi chơi trò thiếu hiệp và ma đầu nữa. Có lẽ là "một lần bị rắn cắn, mười năm sợ dây thừng", hắn đã bắt đầu thấy sợ hãi cái gọi là giang hồ rồi.

Những ngày qua, Tiết Tống Quan đều giúp lão phu tử lo liệu việc liên kết với mười tám bộ lạc Nam Chiếu. Nàng rất bận, gần như đã bôn ba khắp hơn nửa bản đồ Nam Chiếu. Tô Tô rất nhớ nàng, nhưng đến khi thực sự gặp lại thì chẳng biết phải nói gì, một nam một nữ cứ thế chìm trong im lặng.

Chương này chỉ có thể đọc trên ứng dụng di động

Để có trải nghiệm đọc truyện tốt nhất, vui lòng tải xuống ứng dụng của chúng tôi để tiếp tục đọc chương này cùng với nhiều tính năng độc quyền khác.

Tải ứng dụng ngay

Tải xuống trênApp Store
Tải xuống trênGoogle Play

* Ứng dụng miễn phí, không chứa quảng cáo

QR code

Quét mã QR để tải xuống ứng dụng

Trải nghiệm đọc truyện tốt nhất