Đổng Trác cười nhạt, dường như cố tình lờ đi năm ngàn mạng người chết mà chẳng lập được tấc công nào kia, nói: “Hai hôm trước, một chi kỵ quân trong thành đã buộc phải lên tường thành tham gia phòng thủ. Khả năng bộ chiến của bọn chúng so với đám bộ tốt mệt mỏi quả thực vượt trội hơn hẳn. Ta vốn đã có hai vị thiên phu trưởng dẫn người đánh lên được đầu thành, binh lực hai bên cách nhau chưa đầy bốn trăm bước, chỉ thiếu chút nữa là đứng vững được chân.”
Đổng Trác chụm ngón cái và ngón trỏ lại: “Chỉ thiếu một chút xíu như vậy thôi.”
Thác Bạt Khí Vận bất đắc dĩ nói: “Cái cơ hội ‘một chút xíu’ này là do Đổng tướng quân hạ lệnh mỗi thiên phu trưởng dưới trướng phải chịu thương vong gần bốn trăm người mới được rút lui, cái giá phải trả quá lớn.”
Đổng Trác cười nói: “Thì cũng đã quá bán đâu.”
Gia Luật Ngọc Hốt dùng giọng điệu gần như chất vấn, không chút khách khí hỏi: “Dám hỏi đại tướng quân, nhi lang thảo nguyên chết dưới đao của người mình đã là bao nhiêu rồi?”
