Triệu Trán nhíu mày: “Há chẳng phải tự mâu thuẫn sao?”
Là người đọc sách duy nhất trên thế gian chỉ nhờ vào họ tộc và môn đệ mà được xưng tụng “sinh nhi vi thánh”, vị nho sĩ trung niên được hoàng đế Ly Dương tôn xưng là Diễn Thánh công này lại thở dài một tiếng: “Không mâu thuẫn. Bệ hạ không nên chỉ nhìn vào mười năm hay vài chục năm, mà nên nhìn xa hơn một chút. Bệ hạ, thử hỏi mỗi lần triều đại hưng vong, xét đến tận cùng nguồn cội, là do nguyên cớ gì?”
Triệu Trán cười khổ: “Đề bài khảo hạch của Diễn Thánh công quá lớn, trẫm thật sự không biết phải bắt đầu từ đâu. Nếu nói những lời viển vông sáo rỗng, thì đừng nói là Diễn Thánh công, ngay cả trẫm cũng thấy nực cười.”
Nho sĩ lắc đầu: “Bệ hạ sai rồi, đại sai đặc sai rồi.”
Triệu Trán thành khẩn nói: “Kính xin Diễn Thánh công giải đáp nghi hoặc. Ở nơi này, chỉ có hai người chúng ta, không có việc gì không thể nói, không có lời nào không thể thốt.”
