Đi thẳng về phía bắc Tuyết Liên thành hơn ba mươi dặm, hai người rẽ sang hướng tây. Lý Mật Bật rốt cuộc cũng mở miệng, lắc đầu cười nói: “Vị Bắc Lương vương này tuổi còn trẻ mà tâm cơ lại thâm trầm quá đỗi.”
Thác Bạt Bồ Tát chợt hỏi: “Tiên sinh có biết vì sao đêm qua ta không liều mạng, mà chỉ cùng hắn làm một cuộc tâm cảnh chi tranh không?”Lý Mật Bật trầm ngâm hồi lâu, vẫn nghĩ mãi không thông, hoặc có lẽ là hắn không muốn tin vào sự thật kia.
Thác Bạt Bồ Tát cười nói: "Dùng khí số chuyển hóa thành thực lực tu vi không liên quan đến cảnh giới, Từ Phượng Niên đang ngồi trên núi vàng, có thể tùy ý phung phí bất cứ lúc nào, nhưng hắn vẫn rất có chừng mực, chỉ dùng đến mức độ đảm bảo giữ được mạng. Nhát đao mở màn của Từ Phượng Niên trong con hẻm nhỏ chính là để nói cho ta biết sự thật này, cảnh cáo chúng ta đừng ép người quá đáng. Nếu chỉ liều mạng, so đo tiêu hao khí cơ, Từ Phượng Niên hắn không những sẽ không thua, mà giữa ngươi và ta, nói không chừng sẽ có một kẻ phải bỏ mạng lại đây. Chẳng qua hắn muốn giữ lại chút vốn liếng, để dành cho cái Bắc Lương đang lung lay sắp đổ kia mà thôi."
Lý Mật Bật cảm thán: "Khí số, là khí số của Bắc Lương."
Thác Bạt Bồ Tát trầm giọng nói: "Ta tạm thời chưa đến Lưu Châu vội, sẽ cùng tiên sinh quay về Nam triều một chuyến, nhắc nhở bệ hạ và Thái Bình Lệnh."
