TRUYỆN FULL

[Dịch] Tuyết Trung Hãn Đao Hành

Chương 2050: Trận chiến của hai người, cuộc chiến của hai nước (9) (1)

Sau khi xác định Vương Toại chính là "định hải thần châm" trấn giữ tuyến đông Bắc Mãng, bề ngoài Từ Phượng Niên tuy vân đạm phong khinh, nhưng trong lòng lại cuộn trào sóng gió. Tin tức này quả thực quá mức kinh thế hãi tục, so với việc Tề Dương Long của Thượng Âm học cung nhập kinh làm cố mệnh đại thần cũng chẳng hề kém cạnh.

Trung Nguyên lục trầm, vô số anh hùng phong lưu bị dòng đời đào thải, kẻ thì tận trung báo quốc, kẻ thì ẩn thế thoát tục, kẻ lại mang tiếng gia nô hai họ bước vào miếu đường Ly Dương. Lại có rất nhiều người từ đó ẩn tính mai danh, sống cuộc đời lặng lẽ giữa chốn sơn lâm thảo mãng hay ngõ hẻm phố chợ. Vương Minh Dần - cao thủ thứ mười một trong thiên hạ, Cố Đại Tổ - danh tướng đệ nhất Nam Đường, Tây Thục thái tử Tô Tô và Lục Tú Phu lưu vong đến Bắc Mãng, hay giọt máu duy nhất còn sót lại của Kế Châu Hàn gia giờ đã lạc thảo vi khấu... tất cả đều chung số phận ấy. Nếu không phải Từ Phượng Niên bước chân vào giang hồ, khuấy động phong ba, có lẽ họ cứ thế ngày qua ngày, năm này qua năm khác, chìm nghỉm trong những vũng bùn nhỏ bé, vĩnh viễn không lọt vào tầm mắt người đời nữa.

Sự tái xuất của Vương Toại, màn "hoành không xuất thế" sau hai mươi năm ẩn mình, chắc chắn là tin tức chấn động nhất. Đặc biệt là khi người này chọn đầu quân cho Bắc Mãng, tất sẽ gây ra ảnh hưởng to lớn và sâu sắc đến cục diện thiên hạ. Bởi lẽ vị phò mã Đông Việt phong lưu phóng khoáng này, một trong "xuân thu tứ đại danh tướng" năm xưa, có tài dụng binh xuất thần nhập hóa, sở trường lấy ít thắng nhiều, chính là chữ "Kỳ" trong "Sở Việt kỳ chính" của binh gia, thực sự đủ tư cách đứng ngang hàng với binh thánh Diệp Bạch Khuê.

Nói một cách công bằng, Từ Kiêu khi ấy chưa được phong vương, danh tiếng lẫy lừng phần lớn nhờ vào Từ gia thiết kỵ bách chiến bách thắng, còn xét về tài điều binh khiển tướng cá nhân thì không thể so bì với Diệp Bạch Khuê và Vương Toại. Về điểm này, trước mặt con cái Từ Kiêu chưa bao giờ che giấu. Nhân đồ vốn hiếm khi khen ngợi người cùng thế hệ, nhưng lại chưa từng giấu giếm sự tán thưởng dành cho Vương Toại. Ngay cả Lý Nghĩa Sơn cũng từng nhận định, nếu thay Diệp Bạch Khuê - người luôn tự xưng là vương đạo chi sư, bằng một Vương Toại tinh thông đánh lén tập kích, thích chuyển quân trên diện rộng, giỏi kết hợp kỵ bộ linh hoạt và không bao giờ đánh trận tử thủ, thì Từ gia binh mã chưa chắc đã có thể hoàn thành thế hợp vây trong Tây Lũy Bích chi chiến.

Vương Toại vậy mà lại đang ở Bắc Mãng, đây quả là đại bất hạnh. Tuy nhiên, trong cái rủi còn có cái may, Vương Toại không xuất hiện ở chiến trường chính diện Lương Mãng, mà lại trấn thủ tuyến đông để kiềm chế ba mươi vạn Lưỡng Liêu biên quân của Cố Kiếm Đường.

Chương này chỉ có thể đọc trên ứng dụng di động

Để có trải nghiệm đọc truyện tốt nhất, vui lòng tải xuống ứng dụng của chúng tôi để tiếp tục đọc chương này cùng với nhiều tính năng độc quyền khác.

Tải ứng dụng ngay

Tải xuống trênApp Store
Tải xuống trênGoogle Play

* Ứng dụng miễn phí, không chứa quảng cáo

QR code

Quét mã QR để tải xuống ứng dụng

Trải nghiệm đọc truyện tốt nhất