Thiếu niên tròn mắt kinh ngạc, ánh mắt đầy vẻ khâm phục, ra sức gật đầu: “Công tử, ngài thần thật đấy! Trong một năm nay đã có ba bốn vị thần tiên tỷ tỷ như vậy rồi!”
Thiếu nữ bĩu môi dè bỉu: “Đoán trúng chuyện này có gì ghê gớm đâu. Tuyết Liên thành chúng ta còn đầy rẫy đám thiếu hiệp ngoại hương mặc bạch bào, hông đeo song đao kia kìa. Kẻ nào cũng tự xưng là bế quan đệ tử của cao nhân nào đó. Không phải thích say khướt nằm vạ vật giữa đường ngắm trăng thì cũng chọn bức tường thành thấp thấp trèo lên ngồi giả bộ trầm tư, hoặc là chạy tới dưới lầu Tuyết Hà Lâu bán lộng văn thơ. Phụ thân ta bảo bọn họ cũng có chút bản lĩnh, nhưng so với đỉnh tiêm cao thủ của Tuyết Liên thành thì còn kém xa. Người còn nói đám thiếu hiệp này không phải hồi nhỏ đầu bị lừa đá thì cũng là lớn lên bị cửa kẹp, dặn ta hễ gặp bọn họ thì phải đi đường vòng mà tránh.”
Từ Phượng Niên thấm thía nói: “Tiểu cô nương, ngươi không hiểu đâu. Những thiếu hiệp chí tồn cao viễn này đều là tuổi trẻ tài cao, tiền đồ như gấm, ngày sau ắt sẽ thành đại hiệp!”
Thiếu nữ chẳng thèm để ý đến hắn, hung hăng lườm thiếu niên Hồng Thụ Chi: “Thần tiên tỷ tỷ hử?”
Thiếu niên rụt cổ lại, linh cơ nhất động, học liền dùng ngay, bắt đầu ngẩng đầu vọng nguyệt.
