Từ Phượng Niên nhìn theo tầm mắt nàng, hướng về phía đám đông đã bắt đầu vang lên những tiếng cười nói vô tư lự, cảm thán: “Sau này rồi sẽ có ngày thiên hạ thái bình. Đến lúc đó, Tây Vực các ngươi cũng sẽ vang tiếng đọc sách lanh lảnh. Trẻ con không phải ngày ngày lo nghĩ làm sao để sống sót, mà là lo chuyện dùi mài kinh sử, thi lấy công danh. Sau này cũng sẽ có dương liễu thướt tha, trai gái hẹn hò dưới ánh hoàng hôn, người trẻ tuổi sẽ làm những chuyện người trẻ nên làm. Sau này sẽ có ghế mây, người già nằm trên đó phơi nắng, chậm rãi hồi tưởng xem đời này mình đã làm được những tráng cử gì đáng tự hào, làm những chuyện gì đáng hối hận, rồi đến lúc cuối đời, có thể an tâm giao phó những tâm nguyện chưa thành cho con cháu dưới gối...”
Sài phu nhân mỉm cười khẽ lắc đầu, dường như không dám tin mảnh đất thấm đẫm máu tanh dưới chân mình một ngày nào đó lại xuất hiện viễn cảnh tươi đẹp như thế ngoại đào nguyên ấy.
Nhưng nàng vẫn vô thức đưa tay vuốt lại lọn tóc mai rối bời, động tác nhẹ nhàng vén nó ra sau vành tai.
Bất chợt, cơ thể nàng căng cứng, tay siết chặt lấy cây cung sừng trâu bên chân. Với trực giác nhạy bén, trước mắt nàng dường như xuất hiện những gợn sóng khí cơ nhỏ như tơ trời.
Từ bốn phía xa xa, vang lên một chuỗi những tiếng động trầm đục, ngột ngạt.
