Vị Liễu Nha kỵ tướng kia sau khi mắng chửi hai đời hoàng đế Triệu gia đều không phải thứ tốt lành gì, liền quay sang cười nói với Từ Phượng Niên: “Cách nhìn nhận vấn đề của Vương gia quả nhiên khác hẳn đám thô kệch bọn ta, đúng là cao ốc... ủa, cao ốc gì ấy nhỉ?”
Hoàng Lai Phúc vội vàng tiếp lời: “Cao ốc kiến... mẹ kiếp, lão tử cũng quên mất rồi.”
Chử Lộc Sơn day day trán, cảm thấy thật mất mặt.
Từ Phượng Niên cười nói: “Cao ốc kiến linh.”
Hai vị hiệu úy đồng thanh hô: “Đúng, cao ốc kiến linh!”
