Từ Phượng Niên cười mắng: “Tí tuổi đầu đã bắt đầu hướng khuỷu tay ra ngoài rồi hả? Được rồi được rồi, nếu thật sự có ngày đó, Bắc Lương biên quân sẽ không thiếu của ngươi một đồng xu nào đâu.”
Lữ Vân Trường cười ha hả: “Gả đi con gái như bát nước đổ đi mà!”
Dư Địa Long giơ nắm đấm, cáu kỉnh nói: “Ngươi mắng ai là đàn bà hả?! Ngứa da rồi phải không? Để ta giúp ngươi đấm bóp nhé?”
Từ Phượng Niên kìm cương dừng ngựa tại ngã ba dịch lộ, cười nhìn bóng lưng hai người đang đuổi đánh đùa giỡn kia, rồi đột nhiên vung roi thúc ngựa lao đi.
Năm xưa cẩm y thiếu niên lang, nộ mã dương tiên Lương Châu thành.
