————
Từ gia tộc quyền quý cao sang, đến thành Tương Phàn đất Thanh Châu, rồi lại tới Bắc Lương nơi trời cao hơn cả Trung Nguyên, sống bên hồ Thính Triều trên núi Thanh Lương, cuối cùng lại trôi dạt về huyện thành cằn cỗi thuộc Yên Chi quận này.Tựa như một ngọn lau yếu ớt trôi dạt không rễ, từ một Ly Dương Vương phi trên Yên Chi Bình, trở thành một phụ nhân có cuộc sống ngày càng túng quẫn sau khi gã "phu quân" bất tài đánh mất chức quan tép riu, ngày ngày phải lo toan củi gạo dầu muối, thế nhưng Bùi Nam Vi chưa bao giờ cảm thấy an lòng đến thế.
Nàng uể oải rời giường, bắt đầu nấu bữa sáng như mọi ngày. Lần trước, bữa cơm tất niên, nàng bận rộn cả buổi chiều, nấu bảy tám món bày đầy cả bàn, sau đó đặt lên hai bộ bát đũa. Nàng ngồi trước bàn, nghĩ về luống rau nơi góc tường và mảnh vườn rộng hơn sau nhà, tự hỏi bao giờ mới có thu hoạch. Nghĩ đến chuyện ăn cơm xong sẽ đi mở chuồng gà, xem có bất ngờ nào không. Nàng tính toán hơn hai mươi lượng bạc đêm qua đòi được từ huyện nha, cộng với hơn ba mươi lượng tích cóp trước đó, tính theo giá thợ hồ thợ mộc ở huyện Bích Sơn, kiểu gì cũng sửa được một căn tứ hợp viện nhỏ ra trò. Tiếc là thời cuộc U Châu hiện giờ không thái bình, nếu là năm ngoái thì đã tiết kiệm được khối tiền. Bùi Nam Vi nhìn quanh, cuối năm ngoái sắm đồ Tết, mua thêm bao nhiêu vật dụng trong nhà. Lúc ấy mua xong còn xót của, thầm trách bản thân tiêu xài hoang phí, ai ngờ giờ đây vật giá leo thang, ngược lại càng khiến nàng cảm thấy mình thực ra... cũng rất biết cách vun vén gia đình.
Bùi Nam Vi vừa dọn bát đũa vừa lẩm bẩm: "Không thường xuyên đến cũng chẳng sao, miễn là có đến, cho nên... đừng có chết đấy."
Khuôn mặt kiều diễm của nàng bỗng ửng hồng, khẽ lầm bầm: "Cái gì mà thiên hạ đệ nhất, chẳng phải lúc đi ra vẫn phải ôm eo đó sao..."
