Thuyết thư tiên sinh ngừng lời, cúi đầu nhấp chậm một ngụm rượu mạnh, khép mắt lại, men say lờ mờ, khẽ đọc: “Núi cao trăng nhỏ, nước cạn đá lộ.”
Trên con phố ngoài tửu lầu, nắng gắt như thiêu, một con chó vàng nằm rạp dưới đất, đầu rũ xuống, lưỡi thè dài.
Chó thái bình.
Lão nhân trong lầu giơ cao khối kinh đường mộc, đúng lúc mọi người đều đã chuẩn bị nghe tiếng vỗ bàn vang dội, nào ngờ lão chỉ nhẹ nhàng đặt xuống, rồi cười lớn nói: “Xưa nay sử xanh ai chẳng thấy, nay xem công nghiệp vượt người xưa. Giữa cõi đất trời này, quần hùng tranh hùng, khói lửa bốc lên khắp chốn, nơi nơi chiến sự hừng hực như lửa. Bách tính chúng ta sinh vào loạn thế, thật là bất hạnh biết bao! Nhưng bách tính chúng ta còn có thể từ xa nghe tin biên thùy đại thắng, liên tiếp truyền về Trung Nguyên, ấy lại là điều may mắn biết bao! Một đời được mấy phen cười sảng khoái, đã gặp nhau bên vò rượu, ắt phải uống đến say mềm!”
Lão nhân rót đầy một bát rượu, giơ cao rồi sang sảng nói: “Chư vị khán quan thính khách, có bằng lòng cùng lão phu uống cạn một bát lớn chăng?! Uống cạn bát thái bình tửu này!”
