Sáu kỵ Ô Nha Lan Tử dửng dưng như không nghe thấy, hoàn toàn không nhúc nhích, không tiến lên, cũng chẳng lùi lại.
Tên thiên phu trưởng Bắc Mãng đầy bụng lửa giận nheo mắt, nghiến răng ken két. Nếu không phải thấy hơn ba trăm kỵ kia vừa chướng mắt vừa vướng việc đang gấp rút kéo tới, hắn đã sớm dẫn binh xông thẳng qua rồi. Chỉ có sáu kỵ mà thôi, mặc cho ngươi bản lĩnh lớn đến đâu, cũng chỉ có một con đường chết!
Vị Đổng gia kỵ tướng còn rất trẻ sau khi ghìm ngựa, trầm giọng hỏi: “Kẻ nào?”
Tên thiên phu trưởng Bắc Mãng nghiêng đầu nhổ mạnh một bãi nước bọt, hung hăng quát: “Lão tử là quân trấn chủ tướng Ngọc Thiềm châu, Gia Luật Tuyên Bình! Còn không mau cút đi?! Chậm trễ đại sự, đừng nói thứ oắt con lông còn chưa mọc đủ như ngươi, ngay cả chủ tử nhà ngươi cũng phải chết!”
Đổng gia kỵ tướng mặt không đổi sắc, lạnh nhạt đáp: “Ta là thuộc hạ dưới trướng Đổng đại tướng quân, kỵ quân thiên phu trưởng Gia Luật Tà Chẩn. Bất kể ngươi là ai, cứ xông qua thử xem.”
