Tường Phù tam niên, cuối thu.
Đạo vương trướng đại quân tham gia cuộc thu săn vây thú thường niên ấy, chẳng những không nam hạ ra ngoài Lương Châu quan, trái lại còn cấp tốc bắc thượng, thẳng đường quay về Bắc Đình kinh thành.
Trong suốt kỳ thu săn, hoàng đế bệ hạ ngoại trừ từng lộ diện một lần trong buổi họa hôi nghị sự vào đêm nọ, sau đó không còn xuất hiện nữa. Dọc đường, luôn có Thái Bình Lệnh và tam triều cố mệnh đại thần Gia Luật Sở Tài ở bên hộ tống.
Màn đêm buông xuống, cung vi lớp lớp. Trong một căn phòng nhỏ tuyệt đối không thể gọi là nguy nga tráng lệ, ánh nến khẽ lay động, chẳng những không soi gian phòng sáng như ban ngày, ngược lại còn khiến nơi đây thêm vài phần âm u trầm lặng. Đại khái, đó chính là cái ý vị “ve râm ran mà rừng càng tĩnh”.
Một lão phụ nhân gương mặt an hòa, lặng lẽ nằm trên giường bệnh, dường như đang tưởng nhớ những năm tháng oanh liệt đã qua, lại như đang hồi tưởng quãng thanh xuân phong hoa tuyệt đại của chính mình.
