Nàng không nỡ.
Một già một trẻ tuy chỉ gặp gỡ trong thoáng chốc, cùng sóng vai chiến đấu một trận mà chẳng hề hỏi nhau nửa lời căn do, nhưng trong lòng Tiết Tống Quan, vị tiên sinh già nua đến từ cựu Nam Đường quốc cảnh xa xôi này đã được nàng xem như bậc trưởng bối trong nhà. Có lẽ lão cũng giống lão phu tử Triệu Định Tú, tính tình đôi phần cổ hủ, mang cái khí khái thư sinh mà nàng hết sức xa lạ, nhưng rốt cuộc vẫn là một lão nhân nhân hậu, hiền từ.
“Tiết cô nương, không thể làm lỡ chiến sự!”
Trình Bạch Sương hít sâu một hơi, cưỡng ép nuốt ngụm máu tươi đã dâng lên tận cổ họng. Đợi đến khi thấy nữ tử ôm đàn đứng dậy, lão mới gắng giữ giọng điệu ôn hòa, khẽ cười nói: “Tiết cô nương, năm xưa từng có một vị văn hào Giang Nam bị biếm đến quê hương ta. Trước lúc chết nơi đất khách, ông ấy để lại không ít thơ văn chưa được truyền rộng. Trong đó có hai câu, lão phu nhất định phải tặng lại cho Tiết Tống Quan: ‘Ngày ăn ba trăm quả lệ chi’, ‘Chuyến du ngoạn này kỳ tuyệt nhất đời’. Tiết cô nương, sau này nếu có cơ hội, nhất định phải đến đó nhìn xem. Nếu không thích ngắm cảnh cũng chẳng sao, nhưng thứ lệ chi đắt như vàng ở phương Bắc, tại chỗ bọn ta cũng chỉ đáng mấy chục văn một cân thôi...”
Nói tới đây, Trình Bạch Sương đột nhiên dậm mạnh một chân, kình lực xuyên sâu xuống lòng đất. Lão vung cánh tay áo lên như một đại thư pháp đang phóng bút trên giấy Tuyên, rồi dường như nhớ tới chuyện gì thú vị, bèn cất tiếng cười ha hả mấy trận. Sau khi thở dốc một hồi, lão mới chậm rãi nói: “Tiết cô nương, nếu sau này vẫn chưa có ý trung nhân, thật ra cũng có thể tìm một người đọc sách để cùng nhau bạc đầu. Tuy ngày thường khó tránh khỏi nói năng chua lè chua lét, nhưng ít ra trong nhà cũng khỏi cần mua giấm.”
