Kê Lục An ngồi trên ghế đối diện thư án, trầm mặc không nói. Chén trà trong tay, hắn vẫn chưa nhấp lấy một ngụm.
Kê Lục An một hơi uống cạn chén trà, khẽ đặt xuống thư án, rồi gác kiếm ngang gối, thản nhiên cười nói: “Nếu chuyến này ta không theo Trình Bạch Sương đến Bắc Lương, thì Lương Mãng chiến sự kết cục ra sao, ta cũng chẳng buồn bận tâm. Nhưng ta đã đến rồi, vậy thì nhân cơ hội này, để kẻ thất phu nổi giận một phen!”
Từ Phượng Niên khẽ nói: “Mấy chục năm khổ công tôi luyện võ đạo, mới có được một thân tu vi tông sư, đâu phải chuyện dễ.”
Kê Lục An chợt tức đến bật cười: “Nói đến cảnh giới võ đạo, Vương gia là đang mắng ta Kê Lục An mấy chục năm nay sống vào thân chó đấy sao?!”
Từ Phượng Niên sửng sốt, rồi vội xua tay, cười híp mắt: “Kê tiên sinh nhìn thấu thì thôi, hà tất nói toạc ra.”
