Từ Phượng Niên chỉ cười, không đáp.
Ngoài Lục Đông Cương đã mãn ý, đám người trẻ tuổi lại lần nữa cung cung kính kính chắp tay cáo từ.
Lục Thừa Thanh vẫn đi sau cùng. Không hiểu sao, tứ phòng tử đệ vô danh này bỗng như ma xui quỷ khiến mà ngoái đầu nhìn lại, vừa hay thấy vị phiên vương trẻ tuổi đang mỉm cười nhìn mình, đồng thời khẽ ném tới một vật nhỏ.
Lục Thừa Thanh theo bản năng đưa tay đón lấy món đồ lạnh buốt có hình dạng ấn chương ấy, nắm trong lòng bàn tay rồi vẫn ngơ ngác không hiểu.
Vị phiên vương trẻ tuổi cười chớp mắt với hắn, sau đó quay người đi vào thư phòng.
