Bạch Dục tuy vì đọc sách mà tổn thương mắt, nhưng cũng chỉ là tư thế cầm sách khác thường hơn người mà thôi. Vị Long Hổ sơn tiểu thiên sư này từ nhỏ đã được công nhận có thể nhất mục thập hành, lại qua mắt không quên, nên duyệt tấu chương cực nhanh.
Hắn xoay người trao tấu chương cho kinh lược sứ Lý Công Đức, phá tan bầu im lặng trước tiên, mỉm cười nói: “Chữ của Khấu tướng quân, không tệ.”
Rồi tuyệt nhiên không nói thêm nửa lời.
Dương Thận Hạnh lập tức cười khổ không thôi. Lão tướng vốn cho rằng Bạch Dục, người có địa vị gần như siêu nhiên ở Bắc Lương Đạo, sẽ giúp ông, cũng là giúp vương gia phá cục, nào ngờ lại vô lại đến mức ấy.
Kinh lược sứ đại nhân đón lấy phong tấu chương, chẳng khác nào cầm một cục than hồng. Ông xem lướt qua, vốn định nói chữ của Trần biệt giá thật ra cũng khá, nhưng chần chừ giây lát, rốt cuộc vẫn chọn im lặng, lại đưa tấu chương cho Lý Ngạn Siêu đứng phía sau.
