Từ xưa đã có thơ biên tái nói rằng Tây Bắc lưỡng Lũng khí thế hùng hồn. Nay ở miền tây của Tây Bắc, lại càng đúng là như vậy.
Phó tướng Lưu Châu Tạ Tây Thùy đích thân dẫn một vạn tăng binh Lạn Đà sơn chủ động xuất thành, dốc sức kìm hãm tốc độ rút về bắc của bộ bạt tốt Bắc Mãng cùng hai ngàn kỵ binh biên giới quân trấn Nam triều. Bọn họ không hề liều mạng chém giết. Chỉ cần đại quân Bắc Mãng quay đầu bày thế xung phong, tăng binh cũng lập tức kết trận tại chỗ, án binh bất động, hệt như lối đãi khách của phú ông: chuẩn bị sẵn rượu nước, ung dung ngồi đợi khách lên cửa.
Bộ bạt tốt vốn đã tổn thất nặng sau trận công Phượng Tường quân trấn, rất nhanh liền nhận ra thế cục bất ổn. Dù sao binh lực còn có thể chiến của bộ bạt tốt vẫn còn sáu ngàn người, lại thêm hai ngàn kỵ quân cơ động như gió phụ trợ hai cánh, muốn đánh hay muốn rút, bọn chúng đều nắm phần chủ động hơn. Vị chủ tướng bộ bạt tốt kia xuất thân từ Bắc Đình Khiếp Tiết Vệ. Bắc Mãng lấy võ lập quốc, đường thăng tiến quan trọng nhất chỉ có hai: nhờ bóng tổ tông và dựa vào quân công. Kẻ có thể ngồi vào một trong ba ghế vạn phu trưởng thống lĩnh bộ bạt tốt, có lẽ chưa chắc là kỳ tài binh pháp, nhưng tuyệt đối không phải hạng tầm thường chỉ biết cậy gia thế mà cướp quyền. Trận thủ thành ở Phượng Tường quân trấn này từ đầu đã lộ vẻ quỷ dị: rõ ràng có thể giữ thành vững như thành đồng, vậy mà chủ tướng lại cố ý nhử mồi, như kỹ nữ thanh lâu nửa mời nửa giữ, rõ ràng quyết ý bán nghệ không bán thân, lại cứ tạo ra ảo giác muốn cự còn nghênh, khiến bộ bạt tốt tỉnh ngộ quá muộn, uổng phí bốn ngàn thi thể.
Vậy nên lúc này, một vạn tăng binh bám riết phía sau, dụng ý không khó đoán: chắc chắn có một nhánh kỵ quân Bắc Lương biên quân sắp đến. Chỉ là rốt cuộc đó là lực lượng nào, vị vạn phu trưởng bộ bạt tốt nghĩ mãi vẫn không thông. Theo lẽ thường, các bộ kỵ quân của Lưu Châu đã không thể rảnh tay để chặn đánh bọn chúng. Lần tập kích Phượng Tường, Lâm Dao này, Nam triều biên quân điều động hai vạn bộ bạt tốt cùng năm ngàn tinh kỵ hộ tống dọc đường. Dù chia quân làm hai, cũng không phải vài ngàn kỵ binh Bắc Lương có thể một hơi nuốt gọn.
Huống chi Lưu Châu kỵ quân vốn đã ở thế yếu về binh lực, sao có thể rút ra một cánh kỵ quân lớn rời khỏi chiến trường chính phía bắc Thanh Thương thành? Chẳng lẽ là hai nhánh Bắc Lương khinh kỵ từng vòng qua bao quân trấn, cứ điểm, một mạch thọc sâu vào nội địa Cô Tắc châu? Nhưng vấn đề là, bọn chúng làm sao kịp quay lại biên giới? Hay ngay từ đầu, hai quân trấn binh lực mỏng yếu kia vốn chỉ là mồi nhử? Nhưng như vậy lại càng vô lý. Ngay cả hắn, một vạn phu trưởng bộ bạt tốt, sau khi nhận quân lệnh của Hoàng Tống Bộc, hỏa tốc rời doanh địa, cũng không biết rốt cuộc phải đi đâu, chỉ một đường nam hạ; mãi đến khi vượt qua biên giới Lương Mãng mới biết nhiệm vụ là tập kích bất ngờ Phượng Tường, Lâm Dao. Trong quãng thời gian đó, mật báo cơ mật trong tay hắn còn khẳng định chắc như đinh đóng cột rằng hai vạn tăng binh Lạn Đà sơn đã vượt qua Phượng Tường, Lâm Dao, thẳng tiến Thanh Thương thành. Chẳng lẽ Thanh Lương sơn và đô hộ phủ Bắc Lương thật sự có thần tiên biết trước thiên cơ?
