Bụi mù cuồn cuộn bốc lên.
Đầu của Chân Võ pháp tướng nổ tung, thân hình không đầu vẫn giữ nguyên tư thế chúi về phía trước.
Thánh nhân nê tượng vẫn sừng sững, chỉ nứt thêm vài vết rạn nhỏ.
Trương gia thánh nhân cố ý đưa tay sờ khăn nho trên đỉnh đầu, nhìn về phía phiên vương trẻ tuổi dường như đã tung hết át chủ bài, mỉa mai:
“Không đau không ngứa. Ngươi chỉ có chừng ấy bản sự thôi sao?”
