Trận “thần tiên đánh nhau” kinh thiên động địa, quỷ thần khiếp vía này quả thật gây chấn động không nhỏ. Trên dưới Võ Đang sơn, ngoại trừ tức phụ của vị Bạch Y tăng nhân nọ vẫn ngáy vang như sấm, gần như tất cả đều choàng áo bật dậy, nhưng tuyệt nhiên chẳng một ai dám tới gần xem náo nhiệt.
Trận chiến ở Võ Đế thành giữa Lý Thuần Cương và Vương Tiên Chi, rồi tại Thái An thành, ba đại tông sư Từ Phượng Niên, Đặng Thái A, Tào Trường Khanh tự mình giao phong, cùng với trận Tào Trường Khanh một thân một mình công thành về sau.
Cùng vài phen giang hồ thịnh sự chỉ kém những trận đỉnh phong ấy một bậc, tất cả đều để lại bài học xương máu cho người trong võ lâm: chưa tới tầng thứ đó thì ngàn vạn lần đừng xen vào, bằng không bị vạ lây cũng chẳng biết kêu ai! Muốn đứng ngoài chỉ tay bình phẩm chiêu thức của những vị Võ bình tông sư, khó hơn lên trời.
Những võ đạo tông sư chân chính một khi đã phân tranh sinh tử, tuyệt đối không để đám tiểu ngư tiểu hà đứng bên vỗ tay reo hò, giật mình la hét.
Bạch Y tăng nhân, trước ngực không đeo chuỗi niệm châu kia nữa, ngồi trên chiếc ghế đẩu trước nhà tranh, lặng lẽ ngẩng đầu ngắm trăng.
