Từ Phượng Niên khẽ nói:
“Mỗi người đều có nhân duyên tế hội của riêng mình, không cần cưỡng cầu. Nhất là lúc gặp bình cảnh, đã gần phá mà vẫn chưa phá được, lại càng không thể nóng vội.”
Bên hông Đồng Sơn Tuyền cùng lúc đeo hai danh đao võ đức và thiên bảo. Nàng gật đầu, hiển nhiên chuyện đêm nay tay trắng mà về cũng không thành tâm kết.
Điều ấy cũng đúng với ấn tượng của Từ Phượng Niên về nàng: đại khí.
Từ Phượng Niên theo thói quen xốc lại đòn gánh, trông chẳng khác gì một hán tử thôn dã đi gánh nước. Trước lúc chia tay, hắn cười nói:
