Mã công công hơi bất đắc dĩ, giống như Tiền thống lĩnh, lão đành phải búng tay điểm huyệt. Tụ kiếm có độc, trước mắt xem ra chưa đến mức mất mạng, nhưng với tư thế liều mình điên cuồng như ma nhập của đám người kia, e rằng cái chết cũng chỉ là chuyện sớm muộn mà thôi.
Dù cho sau chuyện này, Thanh Mã dịch ở Bắc An trấn và Kinh Kỳ thiết kỵ có san bằng tòa tửu lầu này, thì cũng có ích lợi gì cho đại cục cơ chứ?
Ván cờ trên lầu ba của tòa tửu lầu này, rất có thể sẽ kéo theo sự biến động bão táp của đại thế toàn thiên hạ.
Tấm bình phong ở phía trước và bên tay phải chưởng ấn thái giám Lưu công công đều đã vỡ nát, vậy nên tấm bình phong duy nhất còn sót lại trông vô cùng lạc lõng.
Tống công công vịn thành ghế lén lút đứng dậy, hành động này ngẫm lại cũng rất hợp tình hợp lý. Gặp phải tình cảnh mà thân mặc mãng bào, lưng thắt đai ngọc như lão cũng chẳng có tác dụng gì, thì chuồn êm mới là lẽ thường tình.
