TRUYỆN FULL

[Dịch] Tuyết Trung Hãn Đao Hành

Chương 2599: Ngư Long Tề Tụ (3)

Còn bàn bên phải Lưu công công, cách một tấm ngọc thạch sơn hải đồ bình phong là sáu nam ba nữ. Tuổi tác của họ chênh lệch rất lớn, binh khí mang theo cũng đủ loại, tất cả đều được đặt ngang nhiên trên mặt bàn hoặc treo trên giá gỗ. Trông dáng vẻ này, tựa như người của mấy môn phái đồng minh trên giang hồ kết bạn xuất hành, phần lớn là để giúp đệ tử trẻ tuổi trong tông môn tích lũy danh vọng và kinh nghiệm. Chuyện này vốn chẳng hiếm lạ gì trong trung nguyên giang hồ. Qua lời trò chuyện, đa phần bọn họ cũng chỉ bàn tán những mẩu chuyện thú vị trên giang hồ. Lúc này, họ đang nhắc tới sự tích của vị tử y minh chủ Huy Sơn kia, kể về cái truyền thuyết đang xôn xao dư luận dạo gần đây: Vào một đêm mưa tuyết cuối đông năm ngoái, Hiên Viên Thanh Phong đứng bên vách đá Đại Tuyết Bình, một đêm ngắm tuyết ngộ đạo trường sinh. Nghe vậy, Tiền thống lĩnh mới thở phào nhẹ nhõm như trút được gánh nặng.

Thứ thực sự khiến hắn cảm thấy vướng tay vướng chân nhất, lại chính là bàn tiệc nằm đối diện Lưu công công. Đây cũng là nguyên nhân cốt lõi khiến Tiền thống lĩnh chủ động chọn vị trí ngồi đối diện Lưu công công. Cách hai tấm bình phong, ở khoảng cách chừng hai mươi bước chân, có một đôi nam nữ trung niên mang dáng vẻ phu thê đang ngồi bên bàn rượu. Trên người gã nam tử toát ra một cỗ khí tức sa trường mà Tiền thống lĩnh đã quá đỗi quen thuộc. Còn người nữ tử kia, dẫu chỉ nhìn thấy nửa sườn mặt âm trầm cùng dung mạo hết sức bình thường, nhưng khí thế lại cực kỳ sắc lạnh và hung hãn. Cỗ khí tức thảo mãng vô hình trung tỏa ra từ người ả hoàn toàn khác biệt so với những cao thủ thuộc các môn phái giang hồ bình thường. Kẻ khác ra tay thường là để luận bàn xưng bá, chỉ vì chút hư danh; còn ả một khi đã ra tay, chắc chắn là một mất một còn, chỉ vì giết người.Rượu uống độ nửa chừng, lại có hai tốp người gần như cùng lúc bước lên lầu. Tốp đến trước quả là trùng hợp đến lạ kỳ, chính là đám thiếu hiệp, nữ hiệp giang hồ từng bay lướt qua Long Câu hà tiểu độ khẩu. Chỉ là chẳng hiểu vì sao sắc mặt ai nấy đều phức tạp, vừa kính sợ lại vừa hưng phấn, cứ như thể giữa ban ngày ban mặt mà gặp quỷ vậy. Kỳ lạ ở chỗ, đám người trẻ tuổi này đều đã thay y phục mới, đi uống rượu thôi mà cũng phải tắm gội thay đồ sao? Tiền thống lĩnh mang tu vi tiểu tông sư thầm đánh giá thực lực của bọn họ, tuy cảm thấy hơi kỳ quái nhưng cũng không nghĩ ngợi sâu xa. Hắn tự biết đời này khó lòng bước chân vào nhất phẩm kim cương cảnh giới, nhưng trong hàng ngũ nhị phẩm tiểu tông sư, đặc biệt là khi đối mặt với những giang hồ võ đạo tông sư chưa từng ra sa trường, dù không dám nhận là vô địch thiên hạ cùng cảnh giới, song chỉ cần một chọi một sinh tử, hắn cực kỳ tự tin kẻ sống sót cuối cùng chắc chắn là mình. Phải biết rằng năm xưa, ngay cả vị đại gia đao pháp xứng danh đệ nhất thiên hạ là Cố Kiếm Đường cũng từng hết lời tán thưởng đao pháp của một ngự lâm quân đô úy nhỏ bé như hắn. Nếu không phải khi đó vừa vặn được triều đình thăng chức phó thống lĩnh, có lẽ hắn đã theo chân Cố đại trụ quốc đi tới Lưỡng Liêu, quay về biên quan sa trường.

Về phần tốp người thứ hai gồm ba nam hai nữ. Tên thanh niên đi đầu mang đậm cái dáng vẻ thiếu hiệp giang hồ hận không thể cho cả thiên hạ biết mặt, căn bản không lọt nổi vào mắt Tiền thống lĩnh. Thế nhưng bốn người đi theo sau, kẻ này lại đáng sợ hơn kẻ kia, khiến hắn phải kinh hồn bạt vía. Nữ tử mù lòa đi cạnh tên "thiếu hiệp" kia ôm đàn cất bước, còn gã trung niên dáng vẻ cục mịch cõng kiếm hạp đi sau lưng nàng thì tỏa ra kiếm khí cực kỳ nặng nề, mà đó là gã đã cố ý áp chế rồi đấy! Phía sau gã là một đôi nam nữ trông như phu thê đang sóng vai bước tới. Gương mặt thiếu phụ vô cùng bắt mắt, thân hình đầy đặn yêu kiều, khoác trên mình bộ y phục nhuộm màu sặc sỡ. Hai tay hai chân nàng đều đeo một chuỗi ngân chất linh đang nhỏ nhắn tinh xảo, người chưa tới mà tiếng chuông đã vang lên lanh lảnh. Bên hông nàng treo xiêu vẹo một thanh đao sao tuyết bạch đích hồ hình đoản đao. Với nhãn lực cực cao, Tiền thống lĩnh liếc mắt một cái liền nhận ra đây rõ ràng là trang phục của người Miêu vùng Tây Nam Thập Vạn Đại Sơn. Nàng cứ thế khoác tay gã đàn ông dáng người thấp bé bên cạnh, ánh mắt tràn ngập vẻ đắc ý không buồn che giấu, cứ như thể phu quân của nàng là bậc hào kiệt số một thế gian vậy. Nhờ có nàng làm nền, gã hán tử trung niên vốn chẳng mấy nổi bật kia bỗng dưng lại có vẻ hạc trong bầy gà. Gã mặc áo ngắn vải gai xẻ giữa, đầu quấn khăn xanh, bắp chân quấn vải trắng.

Sóng này chưa lặng sóng khác đã trào lên, trái tim Tiền thống lĩnh vốn đang treo lơ lửng trên cổ họng suýt chút nữa thì vọt thẳng

ra ngoài.

Chương này chỉ có thể đọc trên ứng dụng di động

Để có trải nghiệm đọc truyện tốt nhất, vui lòng tải xuống ứng dụng của chúng tôi để tiếp tục đọc chương này cùng với nhiều tính năng độc quyền khác.

Tải ứng dụng ngay

Tải xuống trênApp Store
Tải xuống trênGoogle Play

* Ứng dụng miễn phí, không chứa quảng cáo

QR code

Quét mã QR để tải xuống ứng dụng

Trải nghiệm đọc truyện tốt nhất