Một cỗ xe ngựa dừng lại ở ngoại ô Lương Châu thành. Vị công tử trẻ tuổi hông đeo đao, giắt ngọc bội bước xuống xe, tay xách theo một bầu rượu Lục Nghĩ vừa mới mua. Hắn đưa mắt nhìn quanh, trên bình nguyên lác đác vài cây hồng, từng chùm quả vàng tươi trĩu nặng trên cành, miễn cưỡng vớt vát lại chút không khí bội thu cho vùng đất Tây Bắc vốn dĩ cằn cỗi này. Người thanh niên chậm rãi bước đi, thỉnh thoảng lại đưa mắt nhìn những cây hồng quen thuộc ở xa xa gần gần. Hắn nhớ năm xưa thường lén ra khỏi thành dạo chơi nơi đây, buồn chán không có việc gì làm liền đặt cho chúng rất nhiều biệt danh. Cây hồng cách đó nửa dặm, cành lá vươn ra như nanh múa vuốt, được gọi là Quải Giáp, nếu nhìn vào lúc chạng vạng tối trông còn có chút đáng sợ. Cây hồng lùn sống nương tựa vào nó, mấy năm không gặp nay đã cao lên vài phần, nhìn sơ qua lại càng thêm trĩu quả, toàn thân vàng óng, tràn đầy hỉ khí, biệt danh năm xưa hắn đặt cho nó chính là Tiểu Hoàng Bào. Người thanh niên men theo một con suối nhỏ đã cạn trơ đáy tiếp tục tiến bước, cuối cùng dừng lại trước một căn nhà tranh không có tường đất bao quanh, phía sau nhà mọc mấy cây thương du cổ quái nghiêng ngả.
Căn nhà nay đã vắng bóng chủ nhân.
Người thanh niên đi đến trước một gốc cây khô, khom người dùng ống tay áo lau đi lớp bụi bặm, sau đó ngồi lên trên, đưa mắt nhìn quanh bốn phía. Hắn nhẹ nhàng đặt bầu rượu Lục Nghĩ lên vạt áo, cất cao giọng gọi: "Lão Hứa mù, ta mang rượu đến cho lão đây!"
Nếu là vào những năm cuối niên hiệu Vĩnh Huy, chắc chắn sẽ có một lão già mù lòa thọt chân tập tễnh chạy nhanh ra, nhận lấy bầu rượu từ tay hắn, động tác thành thạo cạy mở nắp bùn, cúi đầu hít lấy hít để. Sau đó, trên gương mặt già nua phong sương ấy sẽ nở một nụ cười thật tươi, rạng rỡ hệt như cây hồng giữa tiết thu. Thế nhưng, mỗi khi lão già chia rượu uống cùng hắn, lão luôn được nước lấn tới mà lên mặt dạy đời, bảo rằng khi trong tay có chút tiền nhàn rỗi thì tuyệt đối không được phung phí bừa bãi, dù là đồng tiền đồng nhỏ nhất cũng phải chắt bóp từng đồng, có như vậy mới cưới được vợ. Trời đất bao la, chuyện cưới vợ sinh con mới là chuyện lớn nhất. Dạo ấy, lão Hứa luôn miệng lải nhải rằng ở U Châu Bắc Lương chúng ta có một nơi gọi là Yên Chi quận, nữ nhân ở đó là mơn mởn nhất. Từ tiểu tử ngươi nếu có thể cưới được một tiểu nương tử Yên Chi quận làm vợ, đến lúc đó nhớ nhắn gửi một tiếng, lão Hứa ta đây dù có phải đi bộ ba ngày ba đêm cũng phải đến nhà ngươi uống ké chén rượu mừng.
Hắn vẫn nhớ lần đó, sau khi nói xong những lời này, lão già dè dặt hỏi hắn, chuyện đại hỉ như uống rượu mừng, có một lão mù lòa như lão đến làm khách thì liệu có bị chê bai làm mất mặt hay không? Nếu trưởng bối và nhà thông gia của Từ tiểu tử ngươi chê cười, vậy lão Hứa đây sẽ không đến góp vui nữa, quay đầu tự mua hai bầu rượu Lục Nghĩ giá cả phải chăng uống là được rồi.
