TRUYỆN FULL

[Dịch] Tuyết Trung Hãn Đao Hành

Chương 2482: Tông sư Trung Nguyên tề tựu ngoài quan ải (1)

(Chương lớn này coi như một đoạn hồi tưởng xen ngang, không ảnh hưởng đến chương sau viết tiếp về trận kỵ chiến ở Long Nhãn Nhi. Gần đây có một cuộc thi bình luận sách, hoan nghênh mọi người nhiệt tình tham gia. Ví dụ, các đạo hữu có thể viết về những kết cục khác nhau của các nhân vật trong Tuyết Trung, nếu viết thật sự hay, ta thậm chí có thể đưa trực tiếp vào truyện.)

Tường Phù tam niên, giữa cơn gió xuân hoa đào nở rộ, có một hán tử trung niên cưỡi lừa già đi qua Kiếm Các tiến vào Tây Thục. Hắn làm bộ làm tịch cầm theo một cành hoa đào, người qua đường, đặc biệt là đám trẻ tuổi, khó tránh khỏi mỉm cười hiểu ý: "Chà, lại là một nhân sĩ giang hồ ngưỡng mộ phong thái trác tuyệt của Đào Hoa kiếm thần Đặng Thái A đây mà." Thế nhưng giang hồ đồn đại, vị Đào Hoa kiếm thần kia không chỉ nổi bật như hạc giữa bầy gà trong chốn kiếm lâm đương thời, mà bản thân còn mang dáng vẻ phong thần ngọc lãng. Còn tướng mạo của vị đại thúc trước mắt này, thật sự có chút khó coi.

Gã hán tử có tướng mạo không mấy nổi bật kia ung dung cưỡi lừa ngắm cảnh Thục quốc, vừa đi vừa nghỉ, chẳng chút vội vã. Sở dĩ hắn nhập Thục là vì nhận được thư của đồ đệ gửi đến một tửu lâu quen thuộc. Trong thư viết, y đã phải lòng một nữ tử, tình cảm cũng đến lúc bàn chuyện cưới hỏi, nên muốn nhờ người làm sư phụ như hắn đứng ra làm mai. Đồ đệ còn năm lần bảy lượt nhắc nhở trong thư, dặn hắn tuyệt đối đừng ăn mặc lôi thôi lếch thếch khi đến Tây Thục. Khoan bàn tới chuyện giúp đồ đệ nở mày nở mặt, người trong giang hồ vốn tin vào câu "thầy nào trò nấy", nếu sư phụ lếch thếch không ra gì, thì đồ đệ có thể tốt đẹp đến đâu cơ chứ? Bởi vậy, sư phụ ngài ngàn vạn lần phải chỉnh trang bản thân cho thật tươm tất, bằng không người nhà cô nương e rằng chẳng dám yên tâm giao phó khuê nữ cho y.

Nhận được thư, hán tử không còn giữ thái độ dửng dưng vạn sự chẳng màng như mọi khi, mà thực sự để tâm. Hắn mượn chưởng quỹ tửu lâu ba mươi lượng bạc, sắm sửa hai bộ y phục mới tinh, lúc này mới từ Kiếm Châu xa xôi ở phía đông nam khởi hành đến Tây Thục. Phong thư kia vốn được gửi đi từ nửa năm trước. May thay, tên đồ đệ biết rõ sư phụ mình quanh năm phiêu bạt bất định, nên đã cố ý dời ngày hẹn lùi lại hẳn nửa năm. Cuối thư y còn quả quyết rằng, nếu sư phụ đọc thư muộn cũng chẳng sao, đồ đệ vẫn sẽ kiên nhẫn chờ đợi.

Hán tử này từng dùng kiếm, cũng từng đúc kiếm, duy chỉ chưa từng đeo kiếm. Dọc đường đi, hắn vẫn luôn do dự xem có nên mua một thanh kiếm để giắt bên hông hay không. Nguyên nhân là vì đồ đệ kể trong thư, nữ tử mà y phải lòng xuất thân từ một hào môn giang hồ ở Tây Thục. Cả bang phái từ trên xuống dưới, từ chưởng môn cho đến đệ tử tạp dịch đều dùng kiếm, ngay cả tên kiếm cũng được đặt vô cùng ý vị. Bội kiếm của chưởng môn mang tên Hỏa Chúc, danh kiếm của vị thủ tịch cung phụng lại càng vang dội hơn với cái tên Sơn Tiêu - vốn được xếp hạng trên Đại Khí Phổ. Thậm chí, bội kiếm của mấy tên đệ tử ngoại môn chơi thân với y, cái tên nào cái tên nấy đều vô cùng oai phong hùng hồn. Quan trọng nhất là, vị thiên kim tiểu thư mà chưởng môn tuổi già mới có được - cũng chính là cô gái mà đồ đệ hắn để mắt tới, bội kiếm của nàng lại trùng hợp mang tên Đào Hoa. Thật đúng là duyên phận!

Chương này chỉ có thể đọc trên ứng dụng di động

Để có trải nghiệm đọc truyện tốt nhất, vui lòng tải xuống ứng dụng của chúng tôi để tiếp tục đọc chương này cùng với nhiều tính năng độc quyền khác.

Tải ứng dụng ngay

Tải xuống trênApp Store
Tải xuống trênGoogle Play

* Ứng dụng miễn phí, không chứa quảng cáo

QR code

Quét mã QR để tải xuống ứng dụng

Trải nghiệm đọc truyện tốt nhất