Triệu Chú sửng sốt, lời định buột miệng nói ra thì Nạp Lan Hữu Từ vốn đang tươi cười bỗng nhiên ánh mắt trở nên băng giá, quát khẽ: "Triệu Chú! Hãy suy nghĩ cho kỹ rồi hẵng nói!"
Triệu Chú hết kinh ngạc, lại nở nụ cười rạng rỡ: "Chuyện lão hoàng đế Triệu Lễ của Ly Dương xưng huynh gọi đệ với cha của Tiểu Niên, và chuyện ta với Tiểu Niên xưng huynh gọi đệ, là hai chuyện hoàn toàn khác nhau."
Nạp Lan Hữu Từ cười lạnh: "Lúc này ngươi đang ngồi ở đâu?"
Triệu Chú không biết phải trả lời thế nào, chẳng lẽ lại nói ta đương nhiên là đang ngồi trên xe ngựa, Nạp Lan tiên sinh người chẳng phải biết rồi còn hỏi sao.
Ánh mắt Nạp Lan Hữu Từ thâm trầm, không tự hỏi tự trả lời mà lại hỏi tiếp: "Năm tháng sau này, ngươi sẽ ngồi ở đâu? Ngươi cho rằng Triệu Lễ ngay từ đầu đã muốn giết Từ Kiêu sao? Ông ta muốn giết Từ Kiêu, con trai ông ta là Triệu Đôn muốn giết cha của Trương Cao Hiệp, chẳng lẽ đó thật sự là bản tâm của hai cha con họ? Chẳng lẽ không phải là 'ở vị trí nào lo việc nấy', không phải là đại thế tất yếu phải đối mặt sau khi ngồi lên chiếc ghế kia sao?"
