Nói đến đây, Từ Phượng Niên cười tự giễu, không nói tiếp nữa, có chút ý tứ kiêng kỵ cho người bề trên.
Viên Tả Tông cười nói: "Sao thế? Sợ bên cạnh bỗng dưng có thêm năm trăm Triệu Trường Lăng? Ngày nào đó không kiềm chế được, lại thật sự phản Ly Dương sao?"
Từ Phượng Niên bực dọc đáp: "Lương Mãng đại chiến lần thứ hai sắp nổ ra, nguy cơ cháy mày của Bắc Lương còn chưa giải quyết xong, lấy đâu ra tâm tư thừa thãi."
Từ Yển Binh trêu chọc:
"Nếu đúng như Vương gia nói lúc trước, thế cục thiên hạ diễn biến theo bố cục ban đầu của Tào Trường Khanh, thì Bắc Lương chúng ta mới là kẻ nhàn hạ nhất. Chỉ cần liên thủ với Vương Toại kiềm chân Bắc Mãng nam hạ là xong chuyện, sau đó có thể ung dung ngồi ở Tây Bắc nhìn xuống Trung Nguyên gió mây cuộn trào. Vương gia, ta lấy làm lạ, Tào Trường Khanh kia đã chịu đưa cả hạt giống đọc sách của Tây Sở vào Bắc Lương, rõ ràng giao tình với Vương gia không cạn, tại sao phút chót lại đổi ý? Hại Tây Sở phục quốc công cốc không nói, ngay cả Bắc Lương chúng ta cũng mất đi cơ hội thừa cơ kiếm lợi."
