Ánh mắt Vương Đồng Sơn âm u, lộ ra một tia sát ý, nhưng do dự một lát rồi bĩu môi cười: "Nếu ngươi không cần, dù sao ả đàn bà này ta cũng chơi chán rồi, vậy thì chết đi."
Lời nói nhẹ tựa lông hồng, Vương Đồng Sơn tưởng chừng chỉ khẽ dẫm một cái, xương sống của người phụ nữ dưới chân đã gãy nát, thi thể mềm oặt đổ gục xuống đất.
Đối với người phụ nữ từng mặc váy vải cài trâm gỗ, từng giúp chồng dạy con ấy mà nói, có lẽ chết đi còn tốt hơn là sống đọa đày.
Vương Đồng Sơn chẳng thèm liếc nhìn cái xác kia lấy một cái, hắn dán mắt vào tấm lưng áo ướt đẫm mồ hôi của lão nho, cảm thấy vô cùng thỏa mãn. Hắn lại ngửa cổ tu một ngụm rượu mạnh, dốc dốc túi rượu, phát hiện đã cạn sạch từ lúc nào. Vương Đồng Sơn thuận tay vung lên, túi rượu da dê nặng trịch đập thẳng vào đầu lão già.
Nhìn kẻ đáng thương kia ngồi bệt xuống đất, đầu óc quay cuồng, Vương Đồng Sơn cười khẩy trong lòng: "Lũ văn sĩ các ngươi chẳng phải là kẻ cầm trịch văn đàn Nam Cương sao? Chẳng phải là phường xương sắt cốt đồng sao? Năm xưa chẳng phải từng xì xào chỉ trỏ sau lưng Vương Đồng Sơn ta sao? Chẳng phải có kẻ tưởng rằng trốn đến Kiếm Châu phía bắc Nam Cương là có thể to mồm chửi bới sao? Ông đây chính là muốn cho các ngươi biết, Nam Cương này không phải Bắc Lương Đạo dưới trướng tên Từ què kia, ta - Vương Đồng Sơn càng không phải lão què già nua hết thời, chẳng còn hùng tâm tráng chí ấy. Kẻ đọc sách nào dám lải nhải bên tai ông, ông sẽ cho sống không bằng chết! Thằng ranh con Triệu Chú muốn giết ta đã lâu, kết quả thì sao? Ông đây chẳng phải đổi chỗ khác rồi tiếp tục làm Hoan Hỉ tướng quân sao? Thằng ranh đó vậy mà còn dám đích thân đánh lén ám sát ta, kết quả thế nào? Chẳng phải vẫn phải dựa vào Nạp Lan Hữu Từ hy sinh hơn hai mươi tử sĩ tinh nhuệ mới bảo vệ được cái mạng chó của hắn chạy thoát thân sao?"Vương Đồng Sơn đuổi cái lão già xương sống còn gãy nát hơn cả người phụ nữ đã chết dưới chân mình cút ra ngoài, sau đó một mình dựa lưng vào chiếc ghế lớn, nheo mắt trầm tư.
