Thái Bách bỗng nhiên ngẩng phắt đầu dậy. Trên gương mặt đầm đìa nước mắt của viên kiêu tướng biên quân ấy là sự chấn kinh, mờ mịt, không cam lòng, và càng có cả nỗi phẫn uất mà thân là thần tử Ly Dương tuyệt đối không nên để lộ ra ngoài.
Vị thái giám trung niên trong lòng rất hài lòng với biểu hiện của người trẻ tuổi này, bởi vì đây mới là cảm xúc của một người bình thường.Vị thái giám nhận được ám thị từ Triệu Câu không vội vã lật bài ngửa, mà chỉ cau mày, âm trầm nói: "Sao hả, trong lòng tướng quân có điều bất mãn?"
Nét mặt Thái Bách đầy vẻ thống khổ, cuối cùng đấm mạnh hai nắm tay xuống nền đất cứng: "Mạt tướng tuyệt đối không có nửa phần bất mãn với triều đình! Mạt tướng chỉ hận Bắc Lương vương kia, cớ sao lại xuất binh sớm? Nói lui một vạn bước, nếu Từ Phượng Niên hắn đã có thánh chỉ, tại sao không nói rõ với nghĩa phụ, không nói rõ với biên quân Lưỡng Hoài ta? Chẳng lẽ chỉ để hắn được vang danh thiên hạ, mà phải lấy tướng sĩ Lưỡng Hoài của ta làm bàn đạp sao?! Từ Phượng Niên rõ ràng là ôm hận nghĩa phụ ta đã nhiều năm, mạt tướng Thái Bách không phục! Ngày sau nếu mạt tướng có thể độc chưởng binh quyền, nhất định sẽ vì nghĩa phụ, vì các huynh đệ đã tử trận..."
Lời vừa buột miệng đến đó, Thái Bách bỗng nhiên im bặt, cúi đầu thấp hơn nữa.
Một người là kẻ nửa sống nửa chết đang nằm đó, một người là kẻ quỳ gối nhìn chằm chằm xuống đất. Trong trướng đã không còn ai nhìn mình, bởi vậy, thái giám trung niên khẽ nhếch khóe môi, chậm rãi nói: "Tiểu tướng quân, ta thấy Thái gia các ngươi một nhà trung liệt, mới nguyện ý nói với ngươi vài lời tâm huyết không truyền ra ngoài đâu. Có vài chuyện, đừng nói ra miệng, cứ giữ trong lòng là được, dù sao cũng không phải ai cũng kín miệng như ta đây."
