Tạ Tây Thùy bực dọc đáp: “Nhìn đại gia nhà ngươi ấy.”
Thiếu niên đứng trước mặt Tạ Tây Thùy, giơ con gà trong tay lên: “Đại gia ở đây!”
Thấy Tạ Trúc Can định giơ chân đạp, thiếu niên vội vàng chạy tót vào sân, oang oang cái miệng: “Thẩm thẩm, gà vịt để đâu đây ạ? Trưa nay chúng ta làm thịt luôn được không? Chiều con còn có việc, sợ không kịp ăn mất…”
Tạ Tây Thùy đứng ở cửa chính không nhịn được đảo trắng mắt, tên này thật sự không coi mình là người ngoài, chẳng ai đi tặng lễ kiểu đó cả.
Trong lúc mẫu thân hắn và Lữ Tư Sở đang trò chuyện rôm rả trong sân, Tạ Tây Thùy khẽ nhíu mày.
