Trên đỉnh đầu Sơ tổ truyền đến một giọng nói, ẩn chứa ý tứ châm chọc nặng nề: "Ở nhà bà ngoại ngươi ấy!"
Tiên nhân trẻ tuổi lập tức ngẩng đầu, rốt cuộc cũng lộ ra vẻ phẫn nộ không thể che giấu, giận quá hóa cười: "Thật sự cho rằng bần đạo không dám xả thân quên chết, cùng Từ Phượng Niên ngươi ngọc đá cùng vỡ sao?!"
Từ Phượng Niên đứng trên cao, lười nói nhảm với vị tiên nhân này. Ngay khi hắn định xuất đao, bả vai đột nhiên lệch đi, giống như bị ai đó vỗ một cái.Bên tai bỗng văng vẳng một tràng âm thanh khẽ khàng.
"Tiểu tử, khá lắm. Cái bát vỡ của lão rùa già Tạ Quan Ứng đã bị ngươi đập nát, chuyện tiếp theo ngươi đừng bận tâm nữa. Đừng cảm ơn Đặng Thái A ta, một kiếm này là do hôm qua ta lĩnh ngộ được ở Hạ Mã Ngôi."
"Kiếm này, tên là Ý Khí."
