Triệu Trĩ, người từ hoàng hậu một nước trở thành thái hậu bản triều sau khi Triệu Trán đăng cơ, khẽ gật đầu: "Đứng lên đi, canh giữ đại môn cho kỹ, bất kẻ ai cũng không được phép đi vào."
Lý Thủ Quách vội vàng đứng dậy, quay trở lại cổng chính Khâm Thiên giám. Vị hiệu úy mặt đầy mồ hôi lúc này nhìn thấy trưởng tử Lý Trường An lộ vẻ như trút được gánh nặng, bèn bật cười, thầm nghĩ: "Tiểu tử khá lắm, nếu không phải thái hậu giá lâm khiến ngươi lòi đuôi cáo, lão tử suýt chút nữa đã tưởng ngươi thật sự không biết sợ là gì!"
Hai vị phụ nhân tuổi tác tương đương nhưng khí chất lại khác biệt một trời một vực đứng lại, cách nhau chừng năm sáu bước, cùng nhìn về phía đầu kia con phố.
Thái hậu Triệu Trĩ cất giọng khàn khàn: "Hôm nay dù ngươi có chết cũng phải ngăn hắn lại, bằng không người chết sẽ là hắn!"
Bà chủ Cửu Cửu quán cười nói: "Năm xưa đã lừa gạt mẹ ruột hắn, lần này, chẳng lẽ vẫn định lừa người sao?"
