Giọng Tống Đạo Ninh khàn khàn: “Ban đầu, ta cũng có oán giận hành động này của tiên đế, nhưng bao năm trôi qua, ngược lại thấy an lòng. Nói thật, trước kia thỉnh thoảng ra ngoài, rõ ràng biết có tai mắt của tiên đế theo dõi, kỳ thực cũng chẳng thấy gò bó gì mấy. Giờ đây bệ hạ đã rút hết mật thám, Cao huynh, huynh thấy thế nào?”
Cao Thích Chi cười lạnh: “Tống lão đệ, Cao Thích Chi ta đâu phải tay mơ chốn quan trường, đương nhiên là cảm giác y hệt đệ, không quen, rất không quen. Thà rằng đôi bên đều biết rõ trong lòng, chỉ cần không chọc thủng lớp giấy cửa sổ thì có thể bình an vô sự. Giờ thì hay rồi, ngoài mặt thì phu xe rời đi, ai biết trong phủ có âm thầm thêm vài tên nô bộc tỳ nữ nào không?”
Tống Đạo Ninh vốn nổi tiếng khắp Thái An thành là người mộc mạc ít lời, lúc này lại cười đầy ẩn ý: “Cao huynh, có phải vì thế mà huynh cảm thấy khí lượng của bệ hạ không bằng tiên đế?”
Cao Thích Chi nhíu mày: “Đệ không thấy vậy sao?”
Tống Đạo Ninh lắc đầu: “Hành động này của bệ hạ, theo ta thấy, không phải muốn hai ta mang ơn đội nghĩa, bệ hạ không đến nỗi nông cạn như vậy. Chẳng qua đây là một đạo mật chỉ không cần hoạn quan truyền lời mà thôi. Huynh nếu không hiểu thâm ý trong đó, thì bữa tiệc thịnh soạn sắp tới sẽ không có chỗ ngồi cho huynh đâu.”
