Phàm là đại chiến, tướng lĩnh ắt phải thân tiên sĩ tốt, đó vốn là quân luật của Ly Dương. Chỉ có điều ngoại trừ Lưỡng Liêu, hay cùng lắm là thêm Nam Cương, còn lại quân đội ở đa số các nơi khác ít nhiều đều không còn tuân thủ cứng nhắc như vậy nữa.
Lúc này, chủ tướng Triệu Quế đang liên tục lùi dần về phía sau, khiến toàn bộ kỵ quân cánh phải bắt đầu xao động nhẹ, trận hình xuất hiện dấu hiệu lỏng lẻo.
Binh lính bình thường trong Kinh Kì Tây quân tuy không biết tin động trời rằng Bắc Lương đã đại phá Bắc Mãng, nhưng ai mà chẳng từng nghe nói tân Lương vương là võ đạo đại tông sư đã đánh bại Vương Tiên Chi ở Võ Đế thành? Đó là nhân vật thần tiên bay lượn trên trời cao. Dù bọn họ nghĩ rằng vị phiên vương trẻ tuổi kia một mình không thể giết hết bảy ngàn đại quân, nhưng giết bảy tám trăm người thì chắc là dư sức chứ? Mình thuộc một trong hai cánh kỵ quân, lại phải xung phong đi đầu, chẳng phải là đám chết trước tiên sao? Tính ra cứ ba bốn kỵ quân thì sẽ có một người bỏ mạng, vận khí không tốt chẳng phải sẽ bị làm thịt như gà sao? Lùi một vạn bước mà nói, giả dụ may mắn sống sót, nhưng vị phiên vương trẻ tuổi - chủ nhân của ba mươi vạn Bắc Lương thiết kỵ - lại tử trận tại đây, khiến đại quân Bắc Lương phẫn nộ tiến thẳng đánh Thái An thành, thì món nợ này sẽ tính lên đầu ai? Chẳng phải là đám tốt thí bọn họ sao! Các vị đại lão quyền cao chức trọng ở sáu bộ liệu có nói chuyện nghĩa khí với ngươi không?
Dưới ánh mặt trời, trên mặt đất bao la.
Trong tầm mắt mọi người, đội khinh kỵ toàn thân khoác giáp trắng kia đang tỏa sáng rực rỡ.
