Bốn vị khách trên lầu hai gọi một vò Kiếm Nam Xuân thiêu được xưng tụng là "một cân rách họng, hai cân cháy ruột", cùng một bầu Cổ Tỉnh Tiên Nhân nhưỡng dễ uống, hậu vị nhẹ. Trong bốn người chỉ có hai người ngồi. Người trẻ tuổi hơn đeo bên hông một thanh trường đao cổ kính, thần sắc ngạo nghễ tự tin, ý khí hừng hực. Người đàn ông trông như trưởng bối của gã thì sắc mặt lạnh nhạt, sau khi mở bầu Tiên Nhân nhưỡng liền tự rót tự uống. Hai người còn lại đứng hầu một bên, hông đeo chiến đao kiểu mẫu của Lưỡng Liêu biên quân. Tuy địa vị không thể ngồi ngang hàng với hai người kia, nhưng người ngoài nhìn vào liền biết họ là những nhân vật bất phàm thường xuyên cầm quân, nếu không khí tức sa trường trên người đã chẳng nồng đậm đến thế.
Gã thanh niên vươn cổ liếc nhìn đám đông dưới lầu, có chút sốt ruột, nhíu mày nói: "Gã họ Kê kia sao còn chưa đến? Nhìn cái kiểu này, hắn thật sự coi mình là một trong thập đại cao thủ của Đại Tuyết Bình rồi chắc?"
Người đàn ông lớn tuổi có mái tóc mai điểm bạc vẫn điềm nhiên như không.
Một gã tráng hán khôi ngô đang đứng dường như không vừa mắt với sự kiêu ngạo của gã thanh niên kia, hắn cười nhạt nói: "Viên tướng quân, Kê Lục An vốn dĩ là một trong mười người của Huy Sơn Đại Tuyết Bình, đâu phải chuyện hắn tự coi mình là vậy."Gã thanh niên được gọi là Viên tướng quân nhấp một ngụm rượu thiêu, cười khẩy nói:
"Cái bảng võ bình do một ả đàn bà bày vẽ ra, cũng chỉ có đám thôn phu nơi đồng ruộng mới coi là thật. Nói cho cùng, thật ra cũng chỉ có lão gia chủ của Ngô gia kiếm chủng miễn cưỡng được gọi là cao thủ. Còn những kẻ khác, chút bản lĩnh cỏn con của Sài Thanh Sơn Đông Việt Kiếm Trì, ở Quảng Lăng đạo đóng cửa xưng vương xưng bá thì thôi đi, chứ cái gã cung chủ Nam Cương Long Cung lén lút chạy đến Liêu Đông kia, tính là cái thá gì?"
