(Thực ra chương này chỉ là một trong ba phần của đại chương dự kiến ban đầu, hai phần còn lại viết về động tĩnh ở Lưỡng Liêu và chiến sự Lưu Châu. Nhưng hôm nay chắc chắn không thể viết xong một mạch, đoạn thứ hai mới viết được một nửa, để tránh đứt quãng, đành phải đăng trước vậy.)
Tại Tây Kinh thuộc Nam triều, có một tòa hào môn phủ đệ với bậc cửa cao đến mức trẻ con muốn qua phải trèo hẳn lên. Trước cửa ngựa xe như nước, khách khứa đông như trẩy hội.
Khách khứa tới đây đều để chúc mừng lão gia chủ của tòa trạch viện này trở thành bách tuế nhân thụy. Khắp cả thành Tây Kinh, người sống được đến tuổi này vốn đã lưa thưa như lá mùa thu, mà có được thanh danh uy vọng như vị lão gia chủ kia thì lại càng tìm đỏ mắt cũng không thấy. Ngay cả những quan trường đại lão Tây Kinh đã bước sang tuổi cổ hy, phần lớn cũng chẳng rõ tên thật của vị nhân thụy này, gặp mặt đều cung kính gọi một tiếng Vương ông, kẻ trẻ hơn thì chỉ dám gọi Vương lão thái gia.
Vương gia là một trong những Ất tự đại tộc của Nam triều. Tuy con cháu kém lão thái gia hai đời đều chẳng làm nên trò trống gì, chỉ có một người làm Lễ bộ thị lang Nam triều và hai vị quân trấn hiệu úy - nay đã tử trận mất hai người - nhưng may mắn thay, chắt của lão thái gia lại cực kỳ có tiền đồ. Hắn đi lên từ tầng lớp thấp nhất trong quân ngũ Bắc Mãng, dựa vào quân công thực sự mà leo lên vị trí Đông Nại Bát - một trong Tứ Đại Nại Bát của vương trướng. Nay lại liên hôn với một gia tộc quý tộc Lũng Quan thuộc hàng Giáp tự phẩm phổ, vận thế của cả gia tộc có thể nói là như mặt trời ban trưa, thăng tiến không ngừng.
Tiệc mừng thọ hôm nay cũng chẳng phải từ đầu đến cuối đều thuận buồm xuôi gió. Giới quý tộc Lũng Quan vốn là địa đầu xà ở Bắc Mãng Nam triều, nội bộ rễ má chằng chịt, có liên hôn cũng có thế thù. Có kẻ không vừa mắt với Giáp tự đại tộc vừa kết thông gia với Vương gia - một kẻ ngoại lai, nên hôm nay nhân đại thọ trăm tuổi của Vương lão thái gia, lão cũng bị vạ lây. Có người ngang nhiên sai người mang đến một bức thư pháp, trên đó chỉ viết vỏn vẹn bốn chữ “Trường mệnh bách tuế”.
