Út Loan Đao cười ngắt lời: “Tướng quân đừng có ‘nhưng mà’ nữa. Đã bàn trước cách dùng binh như vậy rồi thì chẳng có lý do gì để lâm trận đổi ý cả.”
Điền Hành trợn mắt quát: “Ba vạn kỵ quân U Châu này, là Điền Hành ta làm chủ tướng hay Út Loan Đao ngươi làm chủ tướng?”
So với một Phạm Văn Dao mang phong thái nho tướng, Thạch Ngọc Lư – người thuộc lứa đầu tiên được phong tướng quân tại tân Bắc Lương – lại có tính khí thô kệch hơn nhiều. Hắn không nhịn được bật cười thành tiếng, cái kiểu nói chuyện “là ta... là chủ tướng... là ngươi... là chủ tướng” này nghe cũng trẹo cả miệng.
Út Loan Đao chỉ biết cười khổ.
Điền Hành phóng tầm mắt nhìn về phía gió cát xa xăm: “Tuy cấp trên không nói rõ, nhưng Lưu Châu lần này gặp đại nạn, đến cả Vương gia cũng phải đích thân tới đó, kỵ quân các nơi tại Bắc Lương đều lũ lượt kéo về chi viện. Vậy mà U Châu kỵ quân chúng ta vào lúc dầu sôi lửa bỏng này lại làm ngược lại, chắc chắn sự tình không đơn giản. Dùng lời của tiểu tử Phạm Văn Dao thì là... mưu đồ rất lớn? Năm vạn tinh kỵ Bắc Mãng, chưa nói đến gã phò mã Đông Việt Vương Toại kia, chỉ riêng hai vị Thu, Đông Nạp Bát ở tuyến đông cũng chẳng phải hạng vừa.”
