Tại Đào Thử trấn, vị Kỳ tiên sinh vốn luôn trầm ổn như núi trong mắt mọi người, nay trước ánh mắt ngỡ ngàng của đám người Ân Trường Canh, lại đang trừng mắt nhìn Sài Thanh Sơn, giận dữ quát: "Tại sao ngươi không ra tay ngăn cản Từ Phượng Niên rời đi?! Chẳng lẽ ngươi không biết Từ Phượng Niên càng chậm nghênh đón thanh kiếm kia, chúng ta càng có hy vọng thành công sao?!"
Kỳ Gia Tiết bước tới một bước, vươn tay ra, thanh Trường Hiệp trên mặt đường lập tức lơ lửng bay lên không trung. Hắn liếc nhìn thiếu nữ họ Đơn đang ôm chặt cuốn bí tịch như báu vật đứng bên cạnh Sài Thanh Sơn, phẫn nộ nói: "Chẳng qua chỉ là tiện tay ném ra một cuốn 《Lục Thủy Đình Giáp Tý Tập Kiếm Lục》 thô thiển không chịu nổi, Sài Thanh Sơn ngươi còn muốn Đông Việt Kiếm Trì áp đảo Ngô gia kiếm chủng nữa hay không?! Chẳng lẽ đã quên sư đệ Tống Niệm Khanh của ngươi chết vì cái gì rồi sao?"
Sài Thanh Sơn xoa đầu đồ đệ Đơn Nhị Y, cười nói: "Ngươi tưởng rằng Từ Phượng Niên muốn đi, ta có thể ngăn được hắn sao?"
Sài Thanh Sơn tự lắc đầu, nói tiếp: "Nếu ta cùng vị Bắc Địa đệ nhất kiếm hào là ngươi đây liên thủ, mỗi người đều liều mạng, thì đúng là có thể cầm chân Từ Phượng Niên một khoảng thời gian không ngắn, cuối cùng khiến thanh kiếm kia tiến vào địa phận U Châu, thậm chí là đến tận chân núi Võ Đang này. Nhưng ta không cho rằng điều đó có thể ảnh hưởng đến thắng bại của đại cục. Đông Việt Kiếm Trì ta cùng Ngô gia kiếm chủng tranh giành cái danh xưng 'Nhất gia chi học tức thiên hạ kiếm học' đã mấy trăm năm, từ Đại Phụng triều tranh đến tận Ly Dương vương triều hiện tại. Đệ tử Kiếm Trì ta kiếm thuật có cao có thấp, kiếm đạo có xa có gần, nhưng đã bao giờ nghe nói có kẻ nào thẹn với thanh kiếm do chính tay mình rèn đúc chưa?"
Sài Thanh Sơn cười lạnh: "Trước là sư đệ Tống Niệm Khanh vì triều đình mà chiến tử, nay Kiếm Trì lại vì Kỳ Gia Tiết ngươi mà đúc kiếm, xem như đã tận tình tận nghĩa với Ly Dương Triệu thất. Cho nên chuyến này ta đi, ngay cả kiếm cũng chẳng mang theo. Có kẻ cần phải luồn cúi dưới chân thiên tử để kiếm miếng cơm, còn Sài Thanh Sơn ta thì không cần! Thế nào, không phục sao? Ngon thì nhào vô đánh ta đi? Dù sao lão tử nhìn ngươi và tên Liễu Hao Sư kia ngứa mắt cũng không phải mới ngày một ngày hai."
