Cẩm kỵ ngũ trưởng quay đầu cười với hai cô gái gốc Bắc Lương: "Hai vị cô nương đang tìm chỗ nghỉ chân phải không? Nếu tin tưởng, ta biết ở đầu phố bên kia có Duyệt Đình khách sạn, có lẽ vẫn còn dư một hai phòng, chỉ là giá cả không rẻ. Cũng chẳng còn cách nào, những phòng còn lại lúc này đều là phòng thượng hạng họ giữ lại để chặt chém khách. Nếu hai vị cô nương ngân lượng dư dả thì có thể cân nhắc."
Cô gái đeo kiếm tươi cười rạng rỡ: "Lão ca, vậy thì đa tạ huynh nhé."
Cẩm kỵ ngũ trưởng liếc xéo đám nhãi ranh Kinh thành sắc mặt bất thiện kia, nhẹ giọng nói với hai cô gái: "Ta tiễn các cô nương một đoạn."
Đúng lúc này, một gã thanh niên cao lớn bên cạnh Diêm Sắc Phôi bật cười khinh miệt: "Bắc Lương man tử!"
Cẩm kỵ ngũ trưởng vừa mới quay đầu ngựa, bỗng nhiên ghìm cương dừng lại, tung người xuống ngựa, nói với kỵ sĩ bên cạnh: "Mã Tiêu, các ngươi đưa hai vị cô nương đến Duyệt Đình khách sạn trước đi."
