Mưa phùn dần tạnh, mặt trời lên cao, Từ Phượng Niên bắt đầu leo núi. Hắn đi qua Chân Long quán, Nương Tử pha và Hoàng Hầu lĩnh, lại vượt Hổ Khiêu cương tới Lôi Công Giản, xem như đã đi hết một nửa đường núi. Tại Lôi Công Giản, Từ Phượng Niên bắt gặp mấy tốp khách dâng hương. Đa phần đều ngồi nghỉ trên những tảng đá bên khe suối, tranh thủ dùng chút điểm tâm lương khô mang theo. Dù sao đường núi lầy lội cũng là thứ bào mòn thể lực ghê gớm nhất. Trong đám người đó, mấy vị công tử tiểu thư quen sống trong nhung lụa trông vô cùng mệt mỏi. Vài thiếu nữ vừa nhẹ nhàng đấm bóp bắp chân vừa kêu khổ thấu trời, nhao nhao oán trách với bạn đồng hành rằng phong cảnh con đường thần đạo này khác xa một trời một vực so với danh tiếng lẫy lừng của Võ Đang sơn. Nào là mấy tòa đạo quán tồi tàn trước đó chật chội bức bối, nhìn qua đã biết không phải chốn để thần tiên dung thân, còn mấy vị chân nhân trên núi cũng chẳng có chút tiên phong đạo cốt nào. Đến cả cảnh tượng động lòng người như núi tựa đóa sen, đỉnh như măng mọc mà họ nghe đồn, giờ cũng chẳng thấy tăm hơi đâu. Suốt chặng đường này, phong cảnh tuy không đến nỗi là nơi khỉ ho cò gáy, nhưng quả thực chẳng ăn nhập gì với cái danh xưng "đạo giáo động thiên phúc địa" non xanh nước biếc cả. Từ Phượng Niên chọn một chỗ tương đối vắng vẻ bên bờ suối ngồi xuống, nơi có cổ thụ tham thiên, bóng râm rợp mát. Tuy không có bất kỳ cử chỉ nào quá phận, nhưng hắn đeo song đao bên hông nên thực sự khá gây chú ý. Đặc biệt là những người địa phương tinh tường, khi nhìn thấy thanh Bắc Lương đao kia, ánh mắt họ thêm vài phần phức tạp. Hiện nay trong địa phận Bắc Lương Đạo, kẻ nào tự ý đeo Lương đao, bất kể gia thế ra sao đều sẽ bị truy bắt tống giam. Vậy nên Từ Phượng Niên hiển nhiên bị xem là người trong quân ngũ, điều này cũng là lẽ thường. Tại Liên Hoa phong của Võ Đang đang tổ chức đại hội Phật - Đạo biện luận với thanh thế to lớn, quân đội Bắc Lương đương nhiên sẽ cài cắm nhân thủ đắc lực để giám sát tình hình, phòng ngừa sơ suất.
Từ Phượng Niên chợt ngẩng đầu, thấy hai người quen đang cùng nhau đi tới. Chính là Hàn Quế - Quán chủ Thanh Sơn quán, người từng cùng hắn ngồi luận đạo trên tiểu Trụ phong, và đệ tử của y, tiểu đạo đồng Thanh Tâm. Từ Phượng Niên vội vàng đứng dậy nghênh đón. Đối với vị đạo sĩ được cả hai đời chưởng giáo tiền nhiệm là Vương Trọng Lâu và Hồng Tẩy Tượng coi trọng này, Từ Phượng Niên có thiện cảm rất lớn, cho rằng y xứng đáng là người tu hành chân chính. Hàn Quế tiềm tâm tu đạo, tu tâm cũng chính là tu chân. Với thân phận phiên vương của Từ Phượng Niên, đáng lý ra chưởng luật chân nhân Trần Diêu hoặc Du Hưng Thụy phải đích thân xuống chân núi nghênh đón, nhưng Võ Đang lại để đạo nhân Hàn Quế thấp hơn một bối phận phụ trách việc này. Đây có lẽ chính là chỗ khéo léo độc đáo của Võ Đang sơn. Không những không khiến người ta cảm thấy bị thất lễ, ngược lại còn có thể mỉm cười thấu hiểu. Nếu phải leo núi cùng hai vị chân nhân tuổi cao sức yếu kia, lễ nghĩa thì chu toàn đấy, nhưng đường núi càng dài thì lời lẽ khách sáo càng cạn, còn biết nói chuyện gì nữa? Như thế thì vô vị biết bao. Hàn Quế thấy Từ Phượng Niên liền mỉm cười khể thủ làm lễ đón khách của đạo gia, cũng không làm chuyện mất hứng là hô to thân phận của hắn. Từ Phượng Niên khẽ ôm quyền đáp lễ. Tiểu đạo đồng Thanh Tâm tuổi tuy nhỏ nhưng bối phận lại chẳng hề thấp. Vì không gặp được Dư Địa Long, người từng cùng mình thường xuyên chơi đùa trên núi năm xưa, nên khuôn mặt nó tràn đầy vẻ thất vọng. "Thiên đắc nhất dĩ Thanh, Địa đắc nhất dĩ Ninh, Thần đắc nhất dĩ Linh, Hầu vương đắc nhất dĩ vi thiên hạ Trinh". Lão chưởng giáo Vương Trọng Lâu cùng mấy vị sư đệ có bối phận cao nhất, tiếp đến là chưởng giáo đương nhiệm Lý Ngọc Phủ và lứa đạo nhân cùng thế hệ với Hàn Quế. Sau đó, bối phận được sắp xếp dựa trên bốn chữ trong đoạn văn của điển tịch thánh nhân Đạo gia kể trên: Thanh, Ninh, Linh, Trinh. Bởi vậy, các đạo sĩ thuộc bối phận chữ "Trinh" trên núi, dù tuổi tác đã cao, nhưng khi gặp tiểu đạo đồng Thanh Tâm của Thanh Sơn quán vẫn phải cung kính gọi một tiếng thái sư bá tổ hoặc thái sư thúc tổ. Nếu xuống núi du ngoạn, tiểu đạo sĩ có bối phận ngang hàng với đệ tử đích truyền Dư Phúc của chưởng giáo Võ Đang này, e rằng đi đến đâu cũng được người đời tôn xưng là tiểu thần tiên.Hàn Quế ngồi xuống bên cạnh Từ Phượng Niên, mỉm cười nói: "Bạch y tăng nhân của Lưỡng Thiền Tự đã theo đường Nam Thần đạo lên núi. Đương đại Thiên sư của Long Hổ sơn Thiên Sư phủ là Triệu Ngưng Thần, cùng Thanh Liên tiên sinh Bạch Dục cũng đang trên đường tới đây."
Từ Phượng Niên tỏ vẻ ngạc nhiên: "Triệu Ngưng Thần mà cũng chịu nể mặt, không quản ngàn dặm xa xôi lặn lội tới Bắc Lương chúng ta sao? Ta và vị vũ y khanh tướng này ân oán đâu có nhỏ."
Hàn Quế xưa nay chưa từng xuống núi du ngoạn, ở trên núi chỉ một lòng chuyên tâm học vấn, không màng thế sự, nên cũng chưa từng nghe qua trận đại chiến thần tiên kinh thiên động địa trên hồ Xuân Thần. Hắn cũng chẳng hứng thú tìm hiểu xem vị quý nhân khoác áo vàng tía cùng họ với Thiên tử kia có mâu thuẫn gì với vị Phiên vương trẻ tuổi, bèn lảng sang chuyện khác, khẽ nói: "Danh sĩ hai đạo Hoài Nam và Giang Nam có không dưới trăm người, cũng đang kết bạn cùng đi, hoàng hôn hôm nay sẽ lên núi trọ lại."
Từ Phượng Niên gật đầu cười: "Điệp báo có nhắc đến chuyện này. Kể cũng làm khó cho đám danh sĩ phong nhã ấy, phải đến Bắc Lương chúng ta hít gió Tây Bắc suốt nửa tuần trăng."
