Vương Toại đột nhiên trầm giọng hỏi: "Có ai nguyện ý thay bản tướng đánh hạ Kế Châu, sau đó đến U Châu lĩnh giáo bộ tốt của Yến Văn Loan hay không?!"
Các vị vạn phu trưởng đưa mắt nhìn nhau. Thế này chẳng phải công khai tát vào mặt Nam viện đại vương Đổng Trác sao? Vị chủ soái này không sợ chọc giận Bệ hạ và Thái Bình Lệnh ư?
Vương Toại lại khôi phục dáng vẻ bất cần đời, bĩu môi nói: "Xem ra chẳng có ai hứng thú."
Nếu chỉ là phép khích tướng thô thiển đơn giản, những võ tướng có thể leo lên vị trí vạn phu trưởng ở cái đất Bắc Mãng chuộng võ này đương nhiên sẽ không động lòng, càng không vì vài câu nói của lão già kia mà nhiệt huyết dâng trào, chạy từ đông tuyến sang Kế Châu.
Nhưng sự tình không hề đơn giản như vậy. Bất kể triều dã Ly Dương nhìn nhận Lương Mãng chiến sự ra sao, bản thân Bắc Mãng kỳ thực đã lo âu chồng chất, ai nấy đều vô cùng mong chờ có một người, tại một chiến trường nào đó, đứng ra phá vỡ cục diện bế tắc.
