TRUYỆN FULL

[Dịch] Tuyết Trung Hãn Đao Hành

Chương 2106: Giang hồ tái kiến, sa trường tương phùng (7)

Năm trăm năm giang hồ, chỉ có một Vương Tiên Chi, và càng chỉ có duy nhất một Lý Thuần Cương.

Hoàng hôn buông xuống, Vu Tân Lang giúp thôn dân làm xong việc, trở về ngôi nhà đang tá túc. Chủ nhà đã chuẩn bị xong cơm tối, nhưng Vu Tân Lang lại chẳng biết nha đầu kia đang chạy nhảy nơi nào. Hắn đành học theo kiểu người trong thôn rống lên một tiếng, rất nhanh từ phía bờ sông đã vọng lại tiếng thưa. Nàng rảo bước chạy về, xách vạt váy nhẹ nhàng bước qua ngạch cửa, thấy Tiểu Vu và gia đình chủ nhà đã ngồi trên chiếc giường lò đất nung. Vì đợi nàng mà mọi người vẫn chưa động đũa, nàng bèn làm mặt quỷ với Tiểu Vu, rồi áy náy ngồi xuống bên cạnh hắn. Vu Tân Lang bất đắc dĩ khẽ nhắc: “Đâu có đạo lý để chủ nhà đợi khách dùng bữa bao giờ.”

Người phụ nữ trung niên thực lòng yêu mến cô gái áo xanh, vội cười nói: “Không sao đâu.”

Người đàn ông trung niên có tướng mạo người phương Nam rót cho Vu Tân Lang một chén rượu. Thực ra y là người nơi khác, lấy thê tử là người bản địa. Tổ tịch y ở Đông Việt, năm xưa theo gia gia và phụ thân lưu lạc đến Cẩm Châu, tính ra còn sớm hơn cả đợt Hồng Gia Bắc Bôn. Kể cũng là trong họa có phúc, may mắn tránh được khói lửa chiến tranh thời Xuân Thu lan tràn khắp Trung Nguyên. Bởi lẽ Liêu Tây là long hưng chi địa của Ly Dương, Liêu Đông cũng được hưởng lây không ít phúc phần. Tuy không thể sánh bằng Liêu Tây được triều đình ưu đãi đủ đường, nhưng so với bách tính Đông Việt đạo phải gánh thuế má nặng nề thì vẫn là một trời một vực. Hơn nữa, người đời đều biết năm xưa có một vị dị tính vương từng “hổ xuất sơn lâm” tại Cẩm Châu, cộng thêm Ly Dương phiên vương trấn giữ Lưỡng Liêu là Giao Đông Vương Triệu Tuy đối đãi với bách tính trong vùng khá tốt. Dù Bắc Mãng và Ly Dương giằng co nhiều năm, nhưng chiến hỏa chưa từng lan đến nơi này, cho nên ngay cả người đàn ông trung niên kia, từ nhỏ đến lớn cũng chưa từng chứng kiến cảnh binh đao nơi sa trường. Gia tộc y khi mắc tội phải di cư về phương Bắc đã mang theo một hòm sách lớn. Dù bốn đời đơn truyền, nhưng đời đời cha dạy con đọc sách biết chữ, vậy mà lại làm được điều khiến nhiều sĩ tộc Trung Nguyên cũng phải hổ thẹn, đó là giữ gìn dòng dõi thư hương không dứt.

Sở dĩ Vu Tân Lang chọn tá túc tại nhà này, cũng là vì cảm thấy thân cận với nét thư sinh hiếm thấy ở phương Bắc toát ra từ người đàn ông trung niên. Nghe Vu Tân Lang nói ngày mai sẽ rời thôn đến thành Cẩm Châu, người đàn ông sắp mất đi bạn rượu khó tránh khỏi chút tiếc nuối. Có lẽ do hơn nửa bát rượu đã vào bụng, người trung niên tửu lượng kém nhưng tửu phẩm rất tốt này cũng chẳng còn kiêng kỵ chuyện mới quen đã dốc bầu tâm sự, bèn cười khẽ hỏi: “Vu lão đệ, đệ muốn đi xem tổ cư của Bắc Lương vương sao? Ta nói thật với đệ, chẳng có gì đáng xem đâu. Một là người thường không thể đến gần vì có thân vệ phủ phiên vương canh gác. Hai là nhiều người bảo đó chỉ là hai ba gian nhà nát. Nghe đồn không ít kẻ đến thành Cẩm Châu xem náo nhiệt đều hăm hở đi rồi lại thất vọng trở về.”

Chương này chỉ có thể đọc trên ứng dụng di động

Để có trải nghiệm đọc truyện tốt nhất, vui lòng tải xuống ứng dụng của chúng tôi để tiếp tục đọc chương này cùng với nhiều tính năng độc quyền khác.

Tải ứng dụng ngay

Tải xuống trênApp Store
Tải xuống trênGoogle Play

* Ứng dụng miễn phí, không chứa quảng cáo

QR code

Quét mã QR để tải xuống ứng dụng

Trải nghiệm đọc truyện tốt nhất