Từ Phượng Niên mừng rỡ nói: “Hứa Hoàng và Tư Mã Xán, chỉ cần giữ lại được một trong hai người bọn họ thì đã là rất tốt rồi.”
Từ Vị Hùng dường như nhớ lại những năm tháng theo học ở Thượng Âm học cung, ánh mắt có chút thất thần.
Từ Phượng Niên dịu giọng: “Tỷ yên tâm đi, xương cốt lão tiên sinh vẫn còn cứng cáp lắm, người còn cưỡi ngựa suốt mười dặm đường đấy.”
Từ Vị Hùng ngẩng đầu trừng mắt: “Đệ không biết khuyên can sao?!”
Từ Phượng Niên đảo mắt nói: “Lúc ấy lão tiên sinh cậy già lên mặt bắt đệ tiễn bọn họ hai mươi dặm, đệ thì đang vội đến Hoài Dương quan, lại thêm đám Hứa Hoàng đã ra sức can ngăn rồi, nên đệ cũng chẳng lên tiếng.”
