Lưu Đoan Mậu khẽ nói: “Sư huynh, huynh nên đến Thái An thành mới phải.”
Tư Mã Xán lắc đầu cười: “Hứa sư huynh nên đi, còn ta thì không.”
Đúng lúc này, ngựa của Tấn Bảo Thất và Hàn Quốc Tú đi tới bên cạnh ba người. Hàn Quốc Tú đang độ tuổi trăng tròn, cười duyên hỏi: “Tại sao thế?”
Tư Mã Xán cười ha hả đáp: “Bởi vì ở Thái An thành, kẻ giỏi bàn việc binh trên giấy thì nhiều, nhưng người thực sự biết điều binh khiển tướng lại quá ít. Hứa sư huynh bụng đầy thao lược, đến đó chẳng mấy chốc sẽ như dùi để trong túi, tự nhiên lòi ra. Còn ta thì ngược lại, thích hợp với Bắc Lương nơi mãnh tướng như mây nhưng mưu sĩ lại thưa thớt hơn. Tiếc là lão sư không đưa chúng ta đến Thanh Lương sơn, bằng không ta đã tính sẵn cách hàn huyên với Từ sư muội, lại còn nghĩ xem phải khoác lác thế nào với vị Phó kinh lược sứ Tống Động Minh kia rồi.”
Hàn Quốc Tú ngồi sau lưng Tấn Bảo Thất làm mặt quỷ tinh nghịch, trêu chọc: “Tư Mã Xán, thảo nào gia gia bảo da mặt của huynh dày đến mức đủ để xếp vào hàng thiên hạ thập đại cao thủ!”
