Vu Thanh Linh lại cúi đầu, cắn chặt môi.
Đời người ngắn ngủi, nhi nữ tình trường.
Từ Phượng Niên đứng dậy, bước tới bên cửa sổ, ngắm nhìn cảnh đêm ca vũ thái bình tựa chốn thế ngoại đào nguyên của Tuyết Liên thành: "Cũng làm khó cho Lưu Hoài Tỉ phải nhịn xuống ham muốn chiếm đoạt thân xác ngươi. Có phải hắn từng chính miệng hứa với ngươi rằng, chỉ khi nào minh mai chính thú, hắn mới cùng ngươi động phòng hoa chúc?"
Vu Thanh Linh rốt cuộc cũng sụp đổ, khóc không thành tiếng.
Tống phu nhân ra lệnh cho Mông Ly đang đứng ngoài cửa áp giải Vu Thanh Linh đi, giam giữ nghiêm ngặt. Nàng bước đến bên cạnh Từ Phượng Niên, cười khổ nói: "Để vương gia chê cười rồi, cũng khiến vương gia phải thất vọng rồi."
