Thiệu Mục thần sắc bi khổ, nhắm mắt lại rồi đột ngột mở bừng ra, quyết tuyệt nói: "Vậy tại hạ đành phải thỉnh giáo tiền bối vài chiêu!"
Từ Phượng Niên xua tay cười: "Ngươi không ngại thì cứ đợi thêm một đêm. Nếu đến lúc trời sáng mà ta vẫn còn trong thành, ngươi có thể đem mạng đi đổi lấy cây tuyết liên ở phủ Lưu Hoài Tỉ. Còn nếu ta đã rời thành, ngươi hãy giao dịch với đứa bé kia, chẳng qua là giúp nó đi Mã gia bảo một chuyến. Với thực lực nhị phẩm tiểu tông sư của ngươi, muốn tùy ý xử lý một cái tư nhân bảo trại chắc hẳn không khó."
Thiếu nữ có cái tên cổ quái kia lấy hết can đảm phản bác: "Hộ viện giáo đầu của Mã gia bảo bọn ta được giang hồ xưng tụng là Ngụy Thiết Thương, sử dụng một cây lô diệp thương đúc bằng tinh thiết, dài một trượng hai, riêng mũi thương đã dài một thước ba tấc, lợi hại vô cùng! Ta từng tận mắt thấy Ngụy giáo đầu một thương đâm thủng ba lớp thiết giáp! Hơn nữa, Mã gia bảo còn có một đội kỵ quân lai khứ như phong! Ngay cả phủ Lưu tướng quân ở Tuyết Liên thành cũng không dám xem thường Mã gia bảo bọn ta!"
Thiệu Mục chỉ cười trừ cho qua chuyện.
Từ Phượng Niên lại ngồi xổm xuống bậc thềm cạnh Thiệu Mục, cười híp mắt nói: "Nghe có vẻ nhà ngươi binh hùng tướng mạnh lắm nhỉ. Hỏi một câu, tổ tiên ngươi là người bản địa, hay là từ Trung Nguyên di cư đến?"
