Câu nói tiếp theo đã bộc lộ trọn vẹn phong thái thiết huyết của một điệp tử hàng đầu như Tống phu nhân: “Nếu để xảy ra sơ suất, chẳng cần bề trên phân phó, nô tỳ sẽ tự tay thanh lý môn hộ. Kẻ dùng người sai lầm là nô tỳ đây cũng sẽ tự mình đến thỉnh tội với Chử đại chưởng quỹ.”
Vu Thanh Linh khẽ cắn môi, dáng người yểu điệu thướt tha đứng đó, càng khiến người ta thêm phần thương cảm.
Từ Phượng Niên từ chối cho ý kiến, chỉ nhìn về phía nữ tử kiều diễm mà nhà nhà ở Tuyết Liên thành đều biết tên kia, hỏi: “Vu Thanh Linh, nàng thấy Lưu Hoài Tỉ là người như thế nào? Hãy nói lời thật lòng.”
Nàng vẫn chưa đoán ra vị công tử trẻ tuổi này là thần thánh phương nào, nhưng đã có thể khiến Tống phu nhân - người được mệnh danh là “Thái hậu nương nương” của Tuyết Hà Lâu - phải trịnh trọng như vậy, thậm chí không tiếc hạ mình xưng hai tiếng “nô tỳ”, thì Vu Thanh Linh tin chắc đây là nhân vật tầm cỡ của Phất Thủy phòng đại giá quang lâm. Trong lòng thấp thỏm, nàng cẩn trọng lựa lời rồi đáp: “Ra tay tàn độc, nhưng lại là kẻ có tình có nghĩa.”
Từ Phượng Niên cười nhạt cho qua chuyện: “Tuyết Liên thành gần đây có sẵn đóa tuyết liên nào không?”
