Tuyết lở qua đi, Từ Phượng Niên ngồi khoanh chân trên đất, há miệng thở dốc, tin rằng Thác Bạt Bồ Tát cũng đang liệu thương ở phía chân núi bên kia.
Giờ đây hai người đã không còn tranh xem ai hồi khí nhanh hơn, mà là tốc chiến tốc thắng, chỉ một chiêu định sinh tử.
Từ Phượng Niên uể oải nằm xuống tuyết, ngước nhìn trời cao, lẩm bẩm: "Đời người tịch mịch tựa như đại tuyết lở vậy."
————
Có một con sông lớn xẻ dọc hẻm núi, xuyên qua mạch núi hùng vĩ trải dài ba ngàn dặm này, cuối cùng chảy vào địa phận Nam Chiếu rồi đổ ra biển.
