TRUYỆN FULL

[Dịch] Tuyết Trung Hãn Đao Hành

Chương 1999: Liêu Đông Hổ (1)

Vùng Tây Vực bao la có một dãy núi lớn nằm hoành tráng, tựa như thanh trường kiếm chém ngang lưng, chia đôi vùng đất này. Tây Vực đô hộ phủ do Đại Phụng triều thiết lập thuở trước tọa lạc ngay tại cửa ải hiểm yếu nơi khe núi đứt gãy ấy. Sau khi vương triều có lãnh thổ còn rộng lớn hơn cả Ly Dương ngày nay diệt vong, đô hộ phủ dần trở thành một tòa thành vô chủ. Trải qua hơn hai trăm năm tranh đấu đẫm máu, tòa thành cổ kính đã tự hình thành những quy củ riêng, ẩn chứa những mối quan hệ phức tạp bậc nhất thiên hạ.

Biết đâu chừng, một lão già gần đất xa trời trong quán mì tồi tàn mịt mù khói bụi nào đó lại từng là dòng dõi hoàng tộc của một nước thời Xuân Thu; gã hàng thịt ngang ngược ngày ngày phanh ngực hở bụng kia có khi lại là tướng lĩnh Trung Nguyên từng cầm quân vạn mã năm xưa. Hay như bà lão tóc bạc có thể đứng mặc cả với tiểu thương cả nửa canh giờ, chỉ đến khi đạt được ý nguyện, quay người khẽ vuốt tóc mai, cái phong thái toát ra trong khoảnh khắc ấy mới khiến người ta ngờ ngợ rằng, thuở thanh xuân, bà từng là tiểu thư khuê các lớn lên ở vùng non xanh nước biếc.

Ngoài những di dân bị lãng quên cùng thời Xuân Thu ấy, trong thành phần lớn là những kẻ vong mạng lưu lạc tới đây, ai nấy đều làm những nghề không thấy ánh mặt trời. Có đám mã tặc quanh năm tung hoành biên thùy, lúc rảnh rỗi lại ghé đây mua vui; có sát thủ dung mạo tầm thường nhưng giết người như ngóe; lại có kẻ danh nghĩa là thương nhân nhưng thực chất là tử sĩ, điệp tử của thế lực nào đó... Nơi yết hầu Tây Vực vàng thau lẫn lộn này, hầu như ngày nào cũng có người chết. Nhưng cái chết của họ đều rất đúng quy củ. Kẻ nào chết không đúng quy củ, tự nhiên sẽ có người nhúng tay vào, thu dọn tàn cuộc một cách thật "quy củ".

Trên cỗ xe ngựa thuê tạm đang hướng về phía tòa thành, gã đánh xe là một hán tử trung niên gầy gò ốm yếu nhưng mày mắt lanh lợi, nước miếng tung tóe thao thao bất tuyệt về cái gọi là "quy củ" của nơi này. Ngồi bên cạnh hắn là một người trẻ tuổi hiếm gặp ở Tây Vực. Nếu nói bộ áo xanh nho nhã kia trong thành cũng chẳng hiếm, thì phong thái của người trẻ tuổi này lại thực sự ít thấy. Trong mắt gã hán tử bản địa, vị khách này giống hệt nhân vật trong mấy cuốn sách kể chuyện hắn nghe hồi nhỏ: một thư sinh lên kinh ứng thí, tá túc nơi cổ miếu hoang tàn, rồi gặp gỡ hồ ly tinh hóa thành người.

Dưới ánh hoàng hôn, gã hán tử ngẩng đầu nhìn tòa thành khổng lồ đã hiện ra hình hài lờ mờ phía trước, khóe mắt liếc trộm vị chủ thuê người xứ khác ra tay chẳng mấy hào phóng kia, trong lòng thầm tiếc rẻ. Ở cái nơi họ sắp đến, tuy phần lớn chuyện sinh tử đều theo quy củ, nhưng quy củ cũng phải có người đặt ra. Nếu xui xẻo đụng phải nhóm người nắm quyền kia, thì chuyện có giảng quy củ hay không hoàn toàn phụ thuộc vào tâm trạng của họ. Có kẻ nhờ lọt vào mắt xanh của đại nhân vật mà một bước lên trời, hưởng vinh hoa phú quý trong tòa thành đệ nhất Tây Vực hơn mười vạn dân này; nhưng cũng có kẻ từ đó bặt vô âm tín.

Chương này chỉ có thể đọc trên ứng dụng di động

Để có trải nghiệm đọc truyện tốt nhất, vui lòng tải xuống ứng dụng của chúng tôi để tiếp tục đọc chương này cùng với nhiều tính năng độc quyền khác.

Tải ứng dụng ngay

Tải xuống trênApp Store
Tải xuống trênGoogle Play

* Ứng dụng miễn phí, không chứa quảng cáo

QR code

Quét mã QR để tải xuống ứng dụng

Trải nghiệm đọc truyện tốt nhất